Thời hoa lửa (4)
Con đường đất đỏ hun hút chạy qua cánh rừng cháy sém vì bom đạn. Chiều buông xuống, những tia nắng cuối ngày len qua tán lá, hắt lên màu áo lính đã bạc màu theo năm tháng. Chúng tôi ngồi tựa lưng vào ba lô, chuyền nhau bi đông nước và vài mẩu lương khô còn sót lại. Không ai nói nhiều, bởi ai cũng đang lặng lẽ nhớ về một mái nhà ở phía sau lưng cuộc chiến. Tiếng ve vẫn râm ran như chưa từng biết đến khói lửa, còn gió thì mang theo hương hoa dại nở ven đường. Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, chúng tôi vẫn cười, vẫn kể cho nhau nghe về những ước mơ rất đỗi bình thường: một bữa cơm đủ đầy, một mái trường rộn tiếng trẻ, hay đơn giản là được trở về ôm lấy mẹ sau bao năm xa cách. Có lẽ chính những điều giản dị ấy đã giúp người lính bước tiếp qua mưa bom bão đạn, để giữ trong tim mình một mùa hoa chưa bao giờ tắt.



