thời hoa lửa
thời hoa lửa
Những ngày tháng ấy, người ta thường gọi là “thời hoa lửa” – một cái tên vừa đẹp, vừa đau. Đẹp bởi lòng người sáng lên như những đóa hoa giữa bom đạn, và đau bởi mỗi cánh hoa ấy đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu.
Câu chuyện bắt đầu từ một làng nhỏ ven sông, nơi những rặng tre già vẫn ngày đêm rì rào như kể lại những ký ức chưa bao giờ ngủ yên. Ở đó có ông Tư – một cựu chiến binh đã bước qua tuổi bảy mươi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên một thứ ánh sáng lạ kỳ, vừa xa xăm vừa kiên định. Mỗi chiều, lũ trẻ trong làng lại tụ tập quanh ông, nghe ông kể chuyện chiến tranh – những câu chuyện mà sách vở không thể nào truyền tải hết được.
“Ngày đó, tụi tôi cũng chỉ là những chàng trai đôi mươi,” ông Tư bắt đầu, giọng chậm rãi. “Có đứa còn chưa kịp biết yêu là gì, đã khoác ba lô lên đường.”
Ông kể về những ngày hành quân xuyên rừng, mưa rừng xối xả, vắt bám đầy chân, nhưng không ai kêu than. Ông kể về những bữa cơm vội với nắm gạo rang, chia nhau từng ngụm nước. Và ông kể về những người đồng đội – những con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí phi thường.



