Bài viết

thời hoa lửa.

Tây Ninh07/05/2026Trường THPT Đông Thạnh (Trường THPT Đông Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng bảy, trời nắng như đổ lửa. Bà tôi thường ngồi bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm nhìn về phía cánh đồng cuối làng. Mỗi lần như vậy, tôi biết bà lại nhớ về một thời tuổi trẻ của mình – thời hoa lửa. Năm ấy, bà mới mười tám tuổi. Cái tuổi đẹp nhất của đời người, đáng lẽ được cắp sách đến trường, được mặc áo dài trắng tung tăng trên con đường làng. Nhưng chiến tranh đã cướp đi tất cả. Bà xung phong tham gia đội thanh niên mở đường. Ban ngày đào đất, vá đường; ban đêm soi đèn dẫn xe qua những đoạn đường đầy hố bom. Bà kể, có những đêm mưa rừng xối xả, đất đỏ bám đầy chân tay, nhưng ai cũng cười. Tiếng cười của tuổi trẻ át cả tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có lần, bom rơi ngay gần nơi trú ẩn, đất đá văng tung tóe. Khi khói tan, người bạn thân nhất của bà đã nằm lại mãi mãi nơi triền đồi. Bà ôm chiếc khăn tay bạn tặng, khóc đến cạn nước mắt. Sau ngày hòa bình, bà trở về quê với mái tóc đã điểm sương khi tuổi đời còn rất trẻ. Chiếc khăn tay năm nào vẫn được bà cất kỹ trong chiếc hộp gỗ cũ. Bà bảo đó là ký ức của một thời không thể quên – thời mà tuổi trẻ nở rộ như hoa giữa biển lửa chiến tranh. Tôi nhìn bàn tay nhăn nheo của bà, chợt hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy sẽ mãi cháy sáng trong tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn