Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA

Giữa những năm tháng non sông chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tiếng bom gào xé núi rừng và sự sống – cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, vẫn có những con người lặng lẽ đứng lên như những ngọn lửa không bao giờ tắt. Họ mang trong tim lòng yêu nước cháy bỏng, mang trên vai khát vọng về một ngày đất nước hòa bình. Và giữa muôn vàn con người ấy, cuộc đời ông Bùi Văn Trịnh hiện lên như một khúc tráng ca đẹp đẽ của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.

Vĩnh Long20/05/2026Đoàn Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Trịnh sinh ngày 10 tháng 6 năm 1957 tại xã Hoài Hảo, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định – mảnh đất miền Trung quanh năm gió cát nhưng giàu truyền thống kiên trung bất khuất. Tuổi thơ của ông lớn lên trong khói súng chiến tranh, nơi mỗi mái nhà đều in hằn dấu tích bom đạn, nơi những đứa trẻ sớm quen với tiếng trực thăng gầm rú hơn là tiếng ve gọi hè.

Giữa những năm tháng ác liệt ấy, cậu bé Bùi Văn Trịnh may mắn được thoát ly lên chiến khu tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đó không chỉ là bước ngoặt cuộc đời mà còn là nơi hun đúc nên ý chí phi thường của một con người sau này trở thành nhà giáo, nhà khoa học lớn. Trong núi rừng âm u của chiến khu, giữa thiếu thốn trăm bề, ông gặp những “người thầy đặc biệt” – những cán bộ từ miền Bắc chi viện mang theo ánh sáng của tri thức giữa chiến tranh tàn khốc.

Dưới tán rừng đại ngàn, bên ánh đèn dầu leo lét và bếp lửa bập bùng, những lớp học nhỏ được mở ra giữa tiếng bom rền vang vọng núi. Không bảng đen đúng nghĩa, không bàn ghế đủ đầy, lũ trẻ chỉ có những mảnh giấy cũ, những vỏ đạn nhặt được để tập viết từng con chữ. Nhưng chính nơi ấy, giữa ranh giới mong manh của sự sống, khát vọng học tập lại cháy lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cậu bé Trịnh ngày ấy đã nâng niu từng nét chữ như nâng niu tương lai của chính mình. Mỗi con chữ viết ra không chỉ là bài học, mà còn là lời thề với quê hương rằng: dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, dân tộc này vẫn không khuất phục, vẫn đứng lên bằng tri thức và niềm tin.

Cuộc sống nơi chiến khu vừa gian lao vừa bi tráng. Những trận càn của địch quét qua núi rừng, bom đạn dội xuống như muốn nghiền nát tất cả. Có những đêm đất trời rung chuyển bởi tiếng nổ dữ dội, ánh lửa đỏ rực cả một vùng rừng núi. Ông đã tận mắt chứng kiến mất mát, hy sinh và nước mắt của đồng bào, đồng đội. Nhưng cũng chính nơi ấy, tình người lại sáng lên đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Đồng chí sẻ nửa củ sắn, chia từng ngụm nước, lấy thân mình che chở cho nhau giữa làn bom đạn.

Những năm tháng ấy đã tôi luyện nên một Bùi Văn Trịnh kiên cường như thép. Nỗi sợ hãi từng có lúc khiến bước chân chùn lại, nhưng khát vọng được học, được cống hiến và được góp sức cho quê hương đã kéo ông đứng dậy. Từ việc học để biết đọc, biết viết, ông dần bị cuốn hút bởi chân trời tri thức rộng lớn. Với ông, tri thức không chỉ thay đổi số phận một con người, mà còn có thể dựng xây tương lai của cả dân tộc.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, như bao người con miền Nam khác, ông bước ra khỏi chiến khu trong niềm vui vỡ òa của độc lập. Từ Đà Nẵng đến Quảng Nam – Đà Nẵng rồi Nghĩa Bình, hành trình học tập của ông tiếp tục trong những lớp bổ túc văn hóa dành cho thanh niên sau chiến tranh. Không quản gian nan, không ngại thiếu thốn, ông miệt mài học tập với ý chí của một người từng đi qua lửa đạn.

Và rồi, năm 1980, cánh cửa Đại học Cần Thơ mở ra trước mắt người thanh niên năm nào. Đó không chỉ là thành quả của nghị lực phi thường, mà còn là chiến thắng của niềm tin và ý chí vượt lên số phận. Từ một cậu bé chiến khu chỉ học hết lớp 3 giữa bom rơi đạn nổ, ông trở thành sinh viên ngành Kinh tế Nông nghiệp – bắt đầu hành trình mới trên con đường phụng sự đất nước bằng tri thức.

Sau khi tốt nghiệp, ông ở lại giảng đường, trở thành giảng viên rồi từng bước vươn lên giữ nhiều trọng trách quan trọng. Từ người thầy tận tụy đến Phó Giáo sư, Tiến sĩ chuyên ngành kinh tế nông nghiệp, tên tuổi ông gắn liền với nhiều công trình nghiên cứu có giá trị cho sự phát triển nông nghiệp nước nhà.

Nhưng điều khiến đồng nghiệp và học trò kính phục hơn cả không chỉ là học hàm, học vị, mà chính là khí chất của một con người bước ra từ chiến tranh. Ở ông luôn cháy bỏng tinh thần tận tụy, khiêm nhường và khát vọng cống hiến. Mỗi bài giảng của ông không đơn thuần là truyền đạt kiến thức, mà còn truyền lửa về ý chí vượt khó, về trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương đất nước.

Ông đặc biệt quan tâm đến những sinh viên nghèo, sinh viên vùng sâu vùng xa – bởi ông hiểu hơn ai hết giá trị của cơ hội học tập. Dưới sự dìu dắt của ông, nhiều thế hệ sinh viên đã trưởng thành, mang tri thức trở về xây dựng quê hương. Với ông, đó chính là cách trả nghĩa cho Tổ quốc, cho những đồng đội đã ngã xuống giữa những năm tháng chiến tranh.

Hành trình hơn nửa thế kỷ của ông Bùi Văn Trịnh là một bản anh hùng ca thầm lặng nhưng hào hùng của thời đại. Từ cậu bé chiến khu giữa mưa bom bão đạn đến nhà giáo, nhà khoa học uyên bác – cuộc đời ông là minh chứng sống động cho sức mạnh của lòng yêu nước, ý chí vượt khó và khát vọng vươn lên của con người Việt Nam.

Giữa khốc liệt chiến tranh, ông đã giữ cho mình một ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của tri thức, niềm tin và lý tưởng cống hiến. Và hôm nay, câu chuyện về “đóa hoa lửa” mang tên Bùi Văn Trịnh vẫn tiếp tục lan tỏa như lời nhắc nhở thiêng liêng với thế hệ trẻ: hãy sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông, hãy nuôi lớn khát vọng dựng xây đất nước bằng trí tuệ, bản lĩnh và trái tim yêu nước nồng nàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn