Bài viết

THỜI HOA LỬA (7)

Tây Ninh10/06/2026TRẦN NHẬT HÀO (KHU PHỐ 2-PHƯỜNG TÂN NINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những đêm yên bình, khi mọi thứ xung quanh lặng im, em chợt nghĩ: nếu không có “thời hoa lửa” năm xưa, liệu chúng em có được sống trong những ngày tháng bình yên như hôm nay? “Thời hoa lửa” – đó không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà là những tháng năm nhuộm đỏ bởi máu, nước mắt và cả những ước mơ còn dang dở. Ở đó, có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn vẹn một cuộc đời, nhưng đã kịp làm nên một điều vĩ đại – hiến dâng tất cả cho Tổ quốc. Em không thể quên hình ảnh anh hùng Tô Vĩnh Diện trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong giây phút sinh tử, anh đã dùng chính thân mình để chèn pháo, giữ vững trận địa. Có ai biết, trước khi làm điều đó, anh đã nghĩ gì? Có thể là về gia đình, về quê hương… nhưng trên tất cả, anh đã chọn Tổ quốc. Rồi em lại nghĩ đến anh La Văn Cầu – người chiến sĩ bị thương nặng, cánh tay gần như không còn, nhưng vẫn cắn răng tiếp tục chiến đấu. Đau đớn đến vậy, nhưng anh không dừng lại. Điều gì đã khiến con người ta có thể mạnh mẽ đến thế? Có lẽ, đó chính là lòng yêu nước – một thứ sức mạnh vô hình nhưng vô cùng mãnh liệt. Và không thể không nhắc đến nữ tướng Nguyễn Thị Định – người phụ nữ đã lãnh đạo phong trào đấu tranh kiên cường. Giữa chiến tranh khốc liệt, hình ảnh người phụ nữ ấy không hề yếu đuối, mà ngược lại, vô cùng bản lĩnh và kiên cường, như một ngọn lửa cháy mãi không tắt. Nhưng có lẽ, điều khiến em xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh, mà là những ước mơ còn dang dở. Họ cũng từng là những chàng trai, cô gái như chúng em hôm nay – cũng biết cười, biết mơ ước, biết yêu thương. Vậy mà, họ đã gác lại tất cả để bước vào chiến tranh, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Ngày hôm nay, khi em đứng trước những hàng bia mộ trong dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, em chợt thấy tim mình chùng xuống. Những cái tên khắc trên đá – có người còn chưa tròn đôi mươi. Một làn khói hương bay lên, nhẹ thôi… nhưng lại khiến em thấy nghẹn ngào. Chúng em – thế hệ hôm nay – không trải qua chiến tranh, nhưng không có nghĩa là được phép lãng quên. Mỗi lần học lịch sử, mỗi lần nghe kể về “thời hoa lửa”, em lại tự hỏi: mình đã làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy? Có lẽ, lòng biết ơn không chỉ nằm ở những nén hương hay những phút mặc niệm. Lòng biết ơn còn là sự cố gắng mỗi ngày, là việc học tập chăm chỉ, là sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. “Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong từng trang sử, trong từng câu chuyện, và trong chính trái tim của mỗi người Việt Nam. Và em tin rằng, ngọn lửa ấy – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của niềm tin – sẽ mãi được thế hệ chúng em gìn giữ, để không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn