Thời hoa lửa (8)
Thời hoa lửa
Những năm tháng ấy, người ta gọi là thời hoa lửa — khi đất nước chìm trong khói bom, nhưng lòng người lại rực cháy như những đóa hoa không bao giờ tàn.
Lan khi ấy mới tròn mười chín tuổi. Cô rời quê lên đường nhập ngũ, bỏ lại sau lưng cánh đồng lúa xanh và mẹ già vẫn đứng tựa cửa chờ con. Ba lô của cô không có gì nhiều, chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ, và một tấm ảnh gia đình đã sờn góc.
Đơn vị của Lan đóng quân giữa rừng Trường Sơn. Những ngày hành quân, mưa rừng xối xả, đất đỏ bám đầy chân, vắt rừng bám kín ống quần. Nhưng điều đó không làm cô sợ. Điều khiến Lan nhớ nhất lại là những buổi tối bên bếp lửa, cả tiểu đội quây quần hát vang những bài ca tuổi trẻ. Giữa tiếng bom xa xa, tiếng hát ấy vẫn trong veo, như thể chiến tranh không thể chạm tới.
Trong đơn vị, Lan thân nhất với Minh — một chàng trai trầm lặng, ít nói nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Minh thường nhường phần nước hiếm hoi của mình cho Lan mỗi khi hành quân dài ngày. Có lần, anh cười nói:
“Sau này hòa bình, tớ sẽ về quê trồng một vườn hoa thật lớn.”
Lan chỉ cười, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Nếu ngày đó đến, mình nhất định sẽ đến thăm vườn hoa ấy.
Nhưng chiến tranh không phải là câu chuyện cổ tích.
Một buổi chiều, khi đơn vị đang làm nhiệm vụ vận chuyển hàng qua một con dốc, máy bay địch bất ngờ ập đến. Tiếng bom nổ chát chúa, đất đá tung lên mù mịt. Lan bị hất ngã xuống một hố đất. Khi cô tỉnh dậy, khói vẫn còn cay xè mắt.
Minh… đã không còn nữa.
Chiều hôm ấy, rừng Trường Sơn lặng đi một cách kỳ lạ. Lan ngồi bên chiếc mũ của Minh còn vương đầy đất đỏ. Lần đầu tiên, cô thấy chiến tranh gần đến thế — không phải qua tiếng bom, mà qua sự mất mát không gì bù đắp được.
Tối hôm đó, không ai hát nữa.
Nhưng rồi những ngày sau, Lan lại tiếp tục lên đường. Cô mang theo cuốn sổ nhỏ và cả giấc mơ chưa kịp thực hiện của Minh. Trong một trang sổ, cô viết:
“Chúng tôi sống trong thời hoa lửa — nơi mỗi ngày đều có thể là ngày cuối cùng, nhưng cũng là nơi con người sống thật nhất, yêu thương thật nhất.”
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, Lan trở về quê. Cô không quên lời Minh từng nói. Trên mảnh đất nhỏ phía sau nhà, Lan trồng một vườn hoa — đủ màu sắc, rực rỡ dưới ánh nắng.
Mỗi khi gió thổi qua, những bông hoa khẽ lay động, như đang kể lại câu chuyện của một thời đã qua — một thời khói lửa, nhưng cũng là một thời đẹp nhất của tuổi trẻ.



