Khác

thời hoa lửa

Có bao giờ bạn tự hỏi, ở cái tuổi mười tám, đôi mươi lứa tuổi mà chúng ta đang mải mê với những dự định tương lai, với giảng đường và những chuyến du lịch thì cha ông ta ngày trước đang làm gì.

03/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có bao giờ bạn tự hỏi, ở cái tuổi mười tám, đôi mươi lứa tuổi mà chúng ta đang mải mê với những dự định tương lai, với giảng đường và những chuyến du lịch thì cha ông ta ngày trước đang làm gì.

Lật lại những trang nhật ký ố vàng, những bức ảnh đen trắng đã nhòa lệ, ta bắt gặp một thế hệ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Đó là thời hoa lửa, nơi mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc, nhưng nụ cười của những người lính trẻ, những cô gái thanh niên xung phong vẫn rạng rỡ lạ thường. Tôi đã từng được nghe kể về những câu chuyện Giữa chiến trường Quảng Trị rực lửa hay trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, hoa lửa không chỉ là mảnh bom, mảnh đạn rơi xuống, mà chính là những tâm hồn rực cháy lý tưởng cách mạng.

Họ ra đi khi tóc còn xanh, mang theo trong ba lô không chỉ là quân trang, mà là cả nỗi nhớ mẹ, nhớ quê hương và những bức thư tình chưa kịp gửi. Thế nhưng, khi đứng trước lựa chọn giữa cá nhân và dân tộc, họ đã chọn hiến dâng cả tuổi trẻ. Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ có tiếng súng, tiếng nổ, mà còn có tiếng hát át tiếng bom, có tình đồng chí chia nhau mẩu lương khô, có những lời thề sắt son dưới lá cờ Tổ quốc.Chính những đóa hoa ấy đã dùng máu và nước mắt để tô thắm thêm màu cờ, để đổi lấy màu xanh hòa bình cho thế hệ chúng ta hôm nay. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của thời hoa lửa thì chưa bao giờ tắt. Ngày nay, chúng ta những đoàn viên, thanh niên không còn phải ra trận với súng đạn, nhưng chúng ta có những trận chiến mới ,trận chiến chống nghèo nàn, lạc hậu, trận chiến của công nghệ và sự đổi mới sáng tạo.

Mỗi màu áo xanh tình nguyện hôm nay chính là sự nối tiếp của màu áo lính năm xưa. Chúng ta gìn giữ lịch sử không phải để bi lụy, mà để tiếp thêm động lực, để biết rằng mình đang sống một cuộc đời được đánh đổi bằng vô vàn sự hy sinh.

Câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là bài ca đi cùng năm tháng. Là một người trẻ, tôi tự hứa sẽ viết tiếp những trang sử ấy bằng hành động cụ thể, bằng sự cống hiến hết mình cho cộng đồng. Bởi chúng ta biết rằng Ngọn lửa lịch sử chỉ thực sự rực sáng khi nó được truyền lại và tiếp nối bởi những trái tim đầy nhiệt huyết của hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn