Cựu Thanh niên xung phong

" Thời hoa lửa "

Mái tóc gửi lại rừng già

Thanh Hóa24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà vào một buổi chiều tháng Tư nắng vàng rực rỡ. Trong căn nhà nhỏ thơm mùi trà gừng, bà – một cựu Thanh niên xung phong (TNXP) từng tham gia mở đường Trường Sơn – nở nụ cười hiền hậu. Nhưng điều làm tôi chú ý nhất không phải là những tấm huy chương treo trang trọng trên tường, mà là một chiếc lược gỗ đã mòn vẹt cán.Với tôi, lịch sử trước đây nằm trong sách giáo khoa, qua những con số khô khanh và những mốc thời gian cần phải học thuộc. Nhưng qua lời kể của bà, "thời hoa lửa" hiện ra sống động như một thước phim màu đầy cảm xúc.

Lát cắt từ quá khứ: "Mái tóc gửi lại rừng già"

Bà kể, ngày đó con gái ra trận ai cũng yêu quý mái tóc dài của mình. Nhưng trên tuyến đường đầy bom đạn và thiếu thốn nước sạch, mái tóc thề ấy lại trở thành nỗi "ám ảnh" vì bụi trường sơn và bệnh sốt rét rừng."Có những đêm nằm trong hầm chữ A, bom dội trên đầu, chị em bảo nhau: Thôi thì cắt tóc đi cho nhẹ, để còn trực chiến, để còn san đường cho xe qua."Chiếc lược gỗ ấy chính là món quà của một anh lính công binh tặng bà trước một trận đánh. Bà giữ nó như một báu vật, dù sau đó mái tóc dài đã phải cắt ngắn để thuận tiện cho việc phá bom, mở đường. Sự sáng tạo của người trẻ thời ấy không nằm ở công nghệ, mà nằm ở tinh thần: Họ dùng tiếng hát để át tiếng bom, dùng tình yêu đôi lứa bình dị để làm động lực đi qua những cơn mưa rừng xối xả.

Lăng kính của người trẻ hôm nay

Ngồi đối diện với bà, tôi chợt nhận ra khoảng cách giữa hai thế hệ dường như xóa nhòa. Ở tuổi đôi mươi, bà và đồng đội đã sống một thanh xuân không hề toan tính. "Hoa lửa" không chỉ là tên gọi của một thời kỳ khốc liệt, mà là biểu tượng cho những tâm hồn rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất giữa khói đạn.Chúng tôi – những sinh viên của thế kỷ 21 – thường loay hoay với những áp lực vô hình của thời đại số. Nhưng khi nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc của bà, tôi hiểu rằng: Hòa bình hôm nay không chỉ được xây bằng máu, mà còn được dệt bằng cả những hy sinh thầm lặng của những người con gái, con trai đã gác lại giấc mơ cá nhân cho giấc mơ chung của dân tộc.Bài viết này không thể gói gọn hết những năm tháng hào hùng ấy, nhưng nó là lời tri ân của một người trẻ đang tập viết lại lịch sử bằng lòng biết ơn. Những câu chuyện "thời hoa lửa" sẽ không bao giờ tắt, chừng nào chúng tôi vẫn còn kể lại chúng với niềm tự hào và sự trân trọng khôn nguôi.Lịch sử không hề cũ kỹ, nó luôn sống động nếu chúng ta biết soi chiếu nó bằng trái tim của sự thấu cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn