Bài viết

THỜI HOA LỬA

Thời hoa lửa không chỉ có bom đạn và mất mát, mà còn có tình đồng đội, tình yêu và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Phú Thọ02/07/2026Sưu tầm (Xã Đại Đình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA

Mùa hè năm ấy, dãy Trường Sơn đỏ rực màu đất bazan sau những cơn mưa đầu mùa. Con đường mòn xuyên rừng lúc nào cũng in hằn dấu dép cao su của những đoàn quân nối nhau vào Nam. Tiếng ve hòa cùng tiếng máy bay gầm rú tạo nên một bản nhạc kỳ lạ của chiến tranh.

An vừa tròn hai mươi tuổi.

Trước ngày nhập ngũ, cậu chỉ là một chàng trai làng quê thích thả diều trên cánh đồng, mê tiếng sáo trúc mỗi chiều và luôn hẹn với người con gái cùng xóm rằng: "Hòa bình, anh sẽ về."

Ngày chia tay, Mai lặng lẽ nhét vào ba lô của An một chiếc khăn tay thêu vụng về. Góc khăn có dòng chữ nhỏ:

"Đợi ngày bình yên."

An cười:

– Chờ anh nhé!

Mai không nói gì, chỉ gật đầu. Cả hai đều hiểu, lời hẹn ấy có thể kéo dài nhiều năm, cũng có thể mãi mãi không thành.

Đơn vị của An làm nhiệm vụ vận chuyển hàng trên tuyến Trường Sơn. Ban ngày ngụy trang dưới tán rừng, ban đêm vượt dốc, băng suối. Có những hôm vừa đi được vài cây số thì máy bay xuất hiện.

Bom nổ.

Đất đá tung lên như sóng.

Người ngã xuống.

Người lại đứng dậy.

Chẳng ai có thời gian để sợ.

Tiểu đội trưởng Hùng thường nói:

– Chúng ta có thể mệt, nhưng con đường này không được phép tắc.

Câu nói ấy trở thành mệnh lệnh trong lòng mỗi người lính.

Một đêm cuối thu, đoàn xe bị đánh phá dữ dội.

Chiếc xe chở đạn phía trước trúng bom, bốc cháy.

Nếu lửa lan vào khoang đạn, cả cung đường sẽ bị xóa sổ.

Không ai bảo ai.

An cùng Hùng lao lên.

Người kéo vòi nước.

Người xúc đất.

Người dùng chính tấm chăn ướt để dập lửa.

Giữa ánh lửa đỏ rực, Hùng bất ngờ đẩy mạnh An xuống hố bom.

Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm.

Mọi thứ chìm vào im lặng.

Khi tỉnh dậy, An chỉ còn nhìn thấy chiếc mũ tai bèo của Hùng nằm giữa lớp đất đỏ.

Đó là lần đầu tiên An hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn lấy đi cả những lời chào chưa kịp nói.

Những năm sau đó, An tiếp tục chiến đấu.

Chiếc khăn tay của Mai đã bạc màu vì mồ hôi và mưa rừng.

Mỗi lần nhớ nhà, An lại mở chiếc khăn ra.

Không phải để khóc.

Mà để tự nhắc mình rằng ở phía sau lưng còn có quê hương đang đợi.

Mùa xuân năm đất nước thống nhất.

An trở về.

Con đường làng vẫn vậy.

Lũy tre vẫn xanh.

Dòng sông vẫn lững lờ trôi như chưa từng chứng kiến những năm tháng chia ly.

Mai đứng đầu ngõ.

Mái tóc đã dài hơn.

Đôi mắt vẫn như ngày tiễn anh lên đường.

Không ai chạy đến ôm nhau.

Hai người chỉ lặng lẽ bước lại gần.

Mai nhìn chiếc khăn tay cũ kỹ trong tay An rồi mỉm cười:

– Anh giữ thật à?

An gật đầu.

– Có những lời hứa, dù chiến tranh dài đến đâu, cũng phải giữ.

Nhiều năm sau, mỗi dịp tháng Bảy, An lại cùng con cháu lên nghĩa trang liệt sĩ.

Trước hàng bia trắng, ông kể về những người đồng đội tuổi đôi mươi đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Ông không kể nhiều về bom đạn.

Ông kể về những bữa cơm sẻ nửa.

Những bi đông nước chuyền tay.

Những lá thư đọc chung dưới ánh đèn dầu.

Những tiếng cười át tiếng bom.

Ông nói:

– Người ta thường nhớ chiến tranh bằng khói lửa. Nhưng với những người lính chúng tôi, điều còn lại đẹp nhất chính là tình đồng đội. Chính tình người đã giúp chúng tôi đi qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Đứa cháu nhỏ ngước nhìn ông:

– Ông ơi, thời ấy có đáng sợ không?

Ông mỉm cười, đôi mắt ánh lên ký ức:

– Có chứ. Ai cũng sợ. Nhưng khi Tổ quốc cần, người ta biết đặt nỗi sợ của mình phía sau. Điều làm ông tự hào nhất không phải là đã đi qua chiến tranh, mà là đã được sống và chiến đấu cùng một thế hệ biết hy sinh vì đất nước.

Ngoài nghĩa trang, những cánh phượng lại nở đỏ.

Màu đỏ ấy khiến An nhớ về một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi rừng sâu.

Một thời hoa lửa.

Khốc liệt, gian lao, nhiều mất mát.

Nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất của những con người đã dành trọn thanh xuân để đổi lấy hòa bình cho Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn