thời hoa lửa
Câu chuyện của bác Lê Thị Tuyết Ánh – Sinh năm 1954, thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Có những con người không cần những lời kể hào hùng để người khác cảm nhận được sự cống hiến của mình. Chỉ cần nhìn dáng đi chậm rãi vì vết thương chiến tranh và nụ cười hiền hậu của bác Lê Thị Tuyết Ánh, mọi người đều hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là cả một thời tuổi trẻ đầy gian khó và hy sinh.
Sinh năm 1954 tại quê hương Bình Dương, bác lớn lên trong giai đoạn đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn với những buổi phụ giúp gia đình trên đồng ruộng, những lần sơ tán tránh bom và những câu chuyện về các anh, các chị trong làng lên đường tham gia cách mạng. Từ những điều bình dị ấy, trong lòng cô gái trẻ đã nhen nhóm một ước nguyện được góp phần bảo vệ quê hương.
Khi vừa bước vào tuổi thanh niên, bác tham gia lực lượng phục vụ kháng chiến. Công việc của bác là hỗ trợ hậu cần, vận chuyển nhu yếu phẩm, thuốc men và tài liệu đến các đơn vị. Những chuyến đi thường diễn ra trong đêm tối, băng qua những con đường gập ghềnh, có khi phải lội suối, vượt rừng để bảo đảm an toàn và giữ bí mật.
Điều bác luôn ghi nhớ không phải là những gian nan của bản thân mà là tinh thần đoàn kết của đồng đội. Mỗi người đều sẵn sàng nhường nhau từng phần lương thực, động viên nhau trong những lúc khó khăn và cùng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Chính tình đồng chí, đồng đội đã trở thành nguồn sức mạnh để tất cả vượt qua những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh.
Trong một lần làm nhiệm vụ, bác cùng tổ công tác bất ngờ gặp bom đạn. Trong lúc hỗ trợ đồng đội sơ tán, bác bị thương. Sau khi được đưa đi điều trị, sức khỏe dần hồi phục nhưng vết thương đã để lại di chứng lâu dài. Nhà nước đã công nhận bác là thương binh, ghi nhận những đóng góp của bác đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương Bình Dương mang theo niềm vui của người được sống trong hòa bình và nỗi nhớ về những đồng đội không còn trở về. Gác lại ký ức chiến tranh, bác bắt đầu cuộc sống mới bằng sự cần cù và nghị lực. Dù sức khỏe không còn như trước, bác vẫn tích cực lao động, chăm lo cho gia đình và luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động của địa phương.
Điều khiến mọi người yêu quý bác không chỉ là quá khứ cống hiến mà còn là sự lạc quan trong cuộc sống. Bác luôn giữ nụ cười hiền hậu, sống chan hòa với bà con và sẵn sàng chia sẻ những kinh nghiệm, những câu chuyện của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết với đoàn viên, thanh niên.



