Bài viết

THỜI HOA LỬA

Gia Lai03/07/2026Chi đoàn 9 (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, bầu trời quê tôi đỏ rực bởi những cột khói chiến tranh. Tiếng còi báo động vang lên giữa buổi chiều oi ả, xé tan sự yên bình của làng quê ven sông. Người lớn vội vã đào hầm trú ẩn, còn lũ trẻ chúng tôi quen dần với cảnh vừa học bài vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Tôi nhớ nhất là anh Nam — người thanh niên hàng xóm mới tròn đôi mươi. Anh cao gầy, nước da rám nắng và lúc nào cũng mang theo cây đàn harmonica cũ. Mỗi tối, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, anh thường ngồi dưới gốc đa đầu làng thổi những giai điệu trầm buồn. Tiếng đàn của anh len qua tiếng côn trùng, hòa cùng ánh lửa bập bùng nơi bếp nhỏ.

Một đêm cuối năm, làng tôi bị bom đánh bất ngờ. Mặt đất rung chuyển dữ dội, mái nhà tranh cháy đỏ cả góc trời. Trong tiếng khóc và tiếng gọi nhau thất thanh, anh Nam lao vào đám khói cứu một em bé mắc kẹt trong căn nhà đổ nát. Khi đưa được em ra ngoài, vai anh đã bê bết máu vì mảnh bom.

Sáng hôm sau, anh vẫn cười:
“Còn sống là còn phải giữ quê hương.”

Ít ngày sau, anh lên đường ra mặt trận. Trước lúc đi, anh gửi lại cây harmonica cho tôi và dặn:
“Khi nào hòa bình, em nhớ thổi bài này cho anh nghe.”

Nhưng rồi chiến tranh kéo dài. Một buổi chiều mưa, tin báo anh Nam đã hy sinh nơi tuyến lửa gửi về làng. Cả xóm lặng đi. Mẹ anh ôm chặt chiếc khăn rằn cũ mà khóc nghẹn. Còn tôi, tôi ngồi dưới gốc đa, run run thổi lại khúc nhạc năm nào. Tiếng harmonica vang lên giữa chiều mưa, da diết như lời tạm biệt.

Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa. Con đường đất ngày nào giờ trải nhựa phẳng lì, trẻ con tung tăng đến trường trong tiếng cười rộn rã. Nhưng mỗi lần nghe ai nhắc đến “thời hoa lửa”, tôi lại nhớ đến anh Nam — người thanh niên đã sống hết mình cho quê hương trong những tháng năm khói lửa ấy.

Bởi có những con người như anh, đất nước mới có được những mùa bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn