Anh hùng Lực lượng vũ trang

THỜI HOA LỬA

Vĩnh Long25/08/2026Xã Đường Thượng (Đoàn xã Đường Thượng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

LỘC VIỄN TÀI – NGƯỜI ĐỒN TRƯỞNG GIỮ VỮNG BIÊN CƯƠNG

Có những con người khi còn sống chỉ lặng lẽ làm công việc của mình.

Nhưng khi họ nằm xuống, tên tuổi lại hóa thành một phần ký ức của quê hương.

Ở vùng biên viễn Hà Giang, nơi những dãy núi đá nối tiếp nhau đến tận chân trời, có một người như thế.

Anh hùng – Liệt sĩ Lộc Viễn Tài.

Ông sinh năm 1940, là người dân tộc Tày, quê ở xã Vĩ Thượng, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang. Năm 1959, ông lên đường nhập ngũ và sau nhiều năm công tác trong lực lượng Công an nhân dân vũ trang, ông được giao nhiệm vụ làm Đồn trưởng Đồn 155 Lũng Làn – một địa bàn biên giới xa xôi, hiểm trở của huyện Mèo Vạc.

Những ngày đầu năm 1979, tình hình biên giới trở nên căng thẳng.

Lũng Làn nằm giữa núi cao, địa hình hiểm trở, đường sá đi lại khó khăn. Nhưng với người lính biên phòng, đó là quê hương, là nơi đồng bào đang sinh sống và cũng là một phần thiêng liêng của Tổ quốc cần được bảo vệ.

Lộc Viễn Tài hiểu rất rõ điều đó.

Ông cùng cán bộ, chiến sĩ trong đồn chủ động xây dựng phương án phòng thủ, bố trí lực lượng và chuẩn bị sẵn sàng trước những diễn biến phức tạp.

Rạng sáng ngày 17/2/1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt tại Lũng Làn.

Trước sức ép lớn của đối phương, Lộc Viễn Tài vẫn giữ bình tĩnh. Ông trực tiếp chỉ huy bộ đội, động viên từng chiến sĩ giữ vững quyết tâm bảo vệ đồn, bảo vệ địa bàn và nhân dân.

Dưới sự chỉ huy của ông, cán bộ, chiến sĩ Đồn 155 đã kiên cường chiến đấu, bẻ gãy nhiều đợt tiến công, giữ vững trận địa. Những chiến công ấy cho thấy bản lĩnh của một người chỉ huy luôn đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên hết.

Nhưng cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Ngày 5/3/1979, đối phương tiếp tục tập trung lực lượng tiến công Đồn 155 và khu vực điểm cao 1379.

Trong điều kiện chiến đấu vô cùng khó khăn, Lộc Viễn Tài tiếp tục tổ chức lực lượng, chủ động chặn đánh và tìm cách chia cắt đội hình đối phương.

Khi tình thế trở nên đặc biệt nguy hiểm, ông quyết định ở lại chiến đấu, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui.

Đó cũng là lần cuối cùng những người lính dưới quyền nhìn thấy người đồn trưởng của mình.

Lộc Viễn Tài đã anh dũng hy sinh.

Ông ngã xuống giữa núi rừng biên giới, khi tuổi đời mới 39.

Một người chồng, một người cha, một người con của quê hương Vĩ Thượng đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Nhưng sự hy sinh ấy không chìm vào quên lãng.

Ngày 19/12/1979, Chủ tịch nước truy tặng Liệt sĩ Lộc Viễn Tài danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Tên ông sau này được đặt cho một đoạn đường tại thành phố Hà Giang.

Tại Nhà bia tưởng niệm ở Sơn Vĩ, tên Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Lộc Viễn Tài được ghi ở vị trí đầu tiên trong danh sách những người đã hy sinh trong những năm tháng bảo vệ biên cương.

Thời gian trôi qua.

Những chiến hào năm xưa dần phủ màu xanh của núi rừng.

Những người lính từng sát cánh bên ông cũng lần lượt trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng Lũng Làn vẫn còn đó.

Những mỏm núi đá vẫn đứng sừng sững giữa trời.

Và tên người đồn trưởng năm xưa vẫn được nhắc lại như một lời nhắc nhở về một thế hệ đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc.

Lộc Viễn Tài đã nằm xuống.

Nhưng nơi anh ngã xuống, biên cương vẫn đứng vững.

Tên anh hóa thành ký ức.

Ký ức hóa thành niềm tự hào.

Và niềm tự hào ấy được trao lại cho thế hệ hôm nay – những người đang được sống trong hòa bình, tiếp tục gìn giữ quê hương, gìn giữ biên cương bằng trách nhiệm, lòng biết ơn và tình yêu Tổ quốc.

Một đời người có thể hữu hạn.

Nhưng những người đã hy sinh vì Tổ quốc thì tên tuổi còn mãi với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn