THỜI HOA LỬA BỪNG CHÁY
Ông Lê Văn Ngọc, sinh năm 1960 tại xã Duy Sơn, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Tuổi thơ thiếu thốn đã sớm rèn cho ông ý thức tự lập và tinh thần trách nhiệm với quê hương. Ngay từ khi còn học lớp 7, ông đã tham gia các hoạt động xã hội ở địa phương. Đến cuối những năm 1970, sau thời gian huấn luyện, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông được điều động làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia và Lào, ở khu vực giáp biên giới Thái Lan, trong bối cảnh tình hình khu vực còn nhiều phức tạp. Nhiệm vụ của những người lính khi ấy không chỉ là giúp nước bạn ổn định tình hình, mà còn góp phần bảo vệ vững chắc biên giới Tổ quốc.Cuộc sống nơi chiến trường nhiều gian khổ. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, lương thực đơn sơ, khí hậu khắc nghiệt. Nhưng trong hoàn cảnh đó, tinh thần đồng chí, đồng đội luôn là điểm tựa. Những người lính trẻ cùng nhau chia sẻ từng phần ăn, giúp đỡ nhau trong công việc và động viên nhau vượt qua thử thách.Trong quá trình làm nhiệm vụ, ông từng bị thương và mang theo ảnh hưởng sức khỏe về sau. Dù vậy, ông luôn coi quãng thời gian quân ngũ là những năm tháng rèn luyện ý chí, kỷ luật và lòng yêu nước rõ ràng nhất trong cuộc đời mình.
Trở về đời thường, ông tiếp tục tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh tại địa phương .Câu chuyện đời lính của ông không chỉ khép lại ở quá khứ chiến tranh, mà mở ra một lời nhắc nhở sâu sắc cho hôm nay: luôn nỗ lực và cố gắng, hãy sống xứng đáng với những hy sinh đã làm nên hòa bình, để ngọn lửa yêu nước, ý chí và niềm tin không bao giờ lụi tắt trong trái tim mỗi thế hệ Việt Nam


