Thời Hoa Lửa – Câu chuyện về An
Thời Hoa Lửa – Câu chuyện về An
An sinh ra ở một làng nhỏ ven sông. Tuổi thơ của cậu gắn với những buổi chăn trâu, thả diều và tiếng mẹ gọi về ăn cơm mỗi chiều. Nhưng rồi chiến tranh ập đến, mang theo những đổi thay mà không ai kịp chuẩn bị. Năm An tròn mười tám tuổi, cậu viết đơn xin nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ chỉ lặng lẽ gói cho cậu nắm cơm và chiếc khăn tay đã sờn. Bà không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe. An hiểu, từ giây phút đó, cậu không còn là cậu bé của ngày xưa nữa. Ở chiến trường, An là một người lính trẻ nhưng gan dạ. Cậu luôn xung phong đi đầu trong những lần hành quân, không phải vì muốn thể hiện, mà vì không muốn đồng đội phải đối mặt với nguy hiểm thay mình. Trong balo của An luôn có một cuốn sổ nhỏ – nơi cậu ghi lại những dòng suy nghĩ vụn vặt: “Hôm nay trời nhiều sao. Nếu ở nhà, chắc mình đang nằm ngoài sân nghe mẹ kể chuyện…” Giữa những ngày khốc liệt, An vẫn giữ được một góc tâm hồn rất đỗi dịu dàng. Cậu thường chia phần lương khô của mình cho đồng đội, hay ngồi vá lại áo cho những người bị rách trong lúc hành quân. Một lần, đơn vị của An nhận nhiệm vụ giữ chốt trong một trận đánh lớn. Bom đạn dội xuống như mưa. Trong khoảnh khắc sinh tử, An đã lao ra cứu một người đồng đội bị thương giữa làn đạn. Cậu kéo được bạn mình vào vị trí an toàn… nhưng bản thân lại trúng mảnh đạn. An ngã xuống, nhưng ánh mắt vẫn bình yên lạ thường. Trong tay cậu vẫn nắm chặt cuốn sổ nhỏ. Trang cuối cùng còn dang dở: “Nếu mình không trở về, mong mẹ đừng buồn. Con đã sống một tuổi trẻ thật ý nghĩa…” Chiến tranh qua đi. Ngôi làng ven sông vẫn còn đó, nhưng An thì không trở lại nữa. Người ta dựng một tấm bia nhỏ ghi tên cậu. Mỗi chiều, mẹ An vẫn ra ngồi bên bờ sông, nơi ngày xưa cậu từng thả diều. Với mọi người, An là một người lính. Nhưng với mẹ, cậu mãi mãi là đứa con trai chưa kịp lớn.



