Thời Hoa Lửa - Cây Cọ Trên Đường Ra Trận
Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, khi tiếng súng vang dội khắp núi rừng Việt Bắc, có một người họa sĩ không chọn ở lại nơi an toàn mà mang theo giá vẽ, cây cọ và cuốn sổ ký họa để bước cùng những đoàn quân ra mặt trận. Đó là Tô Ngọc Vân.
Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, khi tiếng súng vang dội khắp núi rừng Việt Bắc, có một người họa sĩ không chọn ở lại nơi an toàn mà mang theo giá vẽ, cây cọ và cuốn sổ ký họa để bước cùng những đoàn quân ra mặt trận. Đó là Tô Ngọc Vân.
Ông từng là một danh họa nổi tiếng, nhưng khi Tổ quốc cần, ông gác lại những bức tranh lộng lẫy để ghi lại bằng nét cọ hình ảnh người chiến sĩ, dân công hỏa tuyến và cuộc sống gian khổ mà kiên cường của nhân dân trong kháng chiến. Với ông, mỗi bức ký họa không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là chứng tích của lòng yêu nước.
Năm 1954, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Tô Ngọc Vân theo các đơn vị chiến đấu để sáng tác ngay giữa chiến trường. Trên đường công tác, ông không may hy sinh vì bom đạn khi nhiệm vụ còn dang dở. Cây cọ của người họa sĩ đã dừng lại, nhưng những tác phẩm và tinh thần cống hiến của ông vẫn sống mãi.
Câu chuyện của Tô Ngọc Vân nhắc chúng ta rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ người cầm súng mới góp phần làm nên chiến thắng. Những người cầm bút, cầm cọ cũng đã dùng tài năng và trái tim mình để viết nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc.



