Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CÒN CHÁY TRONG ĐÔI MẮT NGƯỜI LÍNH GIÀ

THỜI HOA LỬA CÒN CHÁY TRONG ĐÔI MẮT NGƯỜI LÍNH GIÀ

Thái Nguyên30/03/2026Phạm Kim Ngân (Lớp 7C - Trường THCS Thắng Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA CÒN CHÁY TRONG ĐÔI MẮT NGƯỜI LÍNH GIÀ

Có những con người đi qua chiến tranh mà không bao giờ bước ra khỏi nó hoàn toàn. Với cựu chiến binh Dương Văn Hợi, sinh năm 1952, quê ở xã Phúc Trìu, thành phố Thái Nguyên, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn chưa bao giờ tắt. Nó không còn là tiếng bom rền hay những đêm hành quân xuyên rừng, mà là ánh nhìn sâu thẳm trong đôi mắt người lính già mỗi khi nhắc đến đồng đội, quê hương và những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Ông Hợi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với đồi chè, với những buổi chăn trâu và những mùa mưa rét miền trung du. Năm ông vừa tròn hai mươi, khi bao thanh niên cùng trang lứa đang mang trong mình khát vọng lớn lao về độc lập, tự do, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm nếp và dặn: “Đi thì phải sống cho ra người, nếu không trở về thì cũng phải sống sao cho xứng với quê mình.” Câu nói ấy đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.

Ông kể rằng, chiến trường không giống bất cứ điều gì người ta tưởng tượng khi còn ở hậu phương. Ở đó không có những bản hùng ca trọn vẹn, chỉ có đói, rét, sốt rét rừng, thiếu nước, thiếu thuốc và nỗi lo thường trực giữa ranh giới sống – chết. Có những người sáng còn cười nói, tối đã nằm lại giữa rừng sâu. Có những bức thư viết dở không bao giờ gửi được. Có những cái tên mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Nhưng chính trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, vẻ đẹp của con người lại sáng lên kỳ lạ. Ông Hợi nhớ nhất là tình đồng đội. Một nắm cơm chia đôi, một bi đông nước chuyền tay, một tấm tăng che mưa cho nhau giữa đêm rừng – những điều nhỏ bé ấy đã giúp họ sống sót và giữ được niềm tin. “Thời ấy nghèo lắm, thiếu đủ thứ, nhưng không ai thấy mình cô độc,” ông nói.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hợi trở về quê hương với một mảnh đạn còn nằm trong chân và nhiều khoảng lặng không thể gọi thành tên. Trở về không có nghĩa là chiến tranh kết thúc trong lòng người lính. Ông tập làm quen lại với nhịp sống đời thường, tập cầm cuốc thay cho cây súng, tập ngủ trong yên tĩnh sau nhiều năm quen tiếng pháo. Ông lập gia đình, làm kinh tế, nuôi con khôn lớn. Cuộc sống không giàu sang, nhưng bình yên – thứ mà thế hệ ông từng phải đổi bằng máu để giữ lấy.

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, người cựu chiến binh ấy vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm mấy luống chè trước sân, thỉnh thoảng kể chuyện cũ cho lũ cháu nghe. Ông không kể để gợi đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.

“Chiến tranh là mất mát, đừng ai lãng mạn hóa nó,” ông từng nói rất chậm. “Nhưng nếu phải sống lại tuổi trẻ ấy, tôi vẫn sẽ đi. Vì quê hương mình khi ấy cần những người trẻ biết đứng lên.”

Có lẽ, đó chính là điều đẹp nhất của một thời hoa lửa: giữa bom đạn và mất mát, con người vẫn giữ được lòng yêu nước, sự tử tế và niềm tin vào ngày mai. Và trong đôi mắt của ông Dương Văn Hợi, ngọn lửa ấy vẫn còn cháy – lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn