Người có công giúp đỡ cách mạng

Thời hoa lửa còn chưa phai nhạt

Tây Ninh13/08/2026Phường Xuân Hương - Đà Lạt ((LĐ) Đoàn phường Xuân Hương - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thời hoa lửa còn chưa phai nhạt

Thời hoa lửa còn chưa phai nhạt

     Chiến tranh đã trôi qua như một màn sương khuya, nhưng những vết thương nó để lại vẫn còn sâu sắc trong ký ức cả dân tộc. Đó không chỉ là những thương bệnh binh mang vết sẹo trên cơ thể, mà là những vết xước không thể lành lại trong tâm hồn, nỗi nhớ khắc khoải đọng lại ở từng góc nhà, từng góc đường quê hương.

     Những bà mẹ Việt Nam anh hùng vẫn còn giữ niềm nhớ về những đứa con đã ra đi, để bảo vệ Tổ quốc, để bảo vệ những gì mà họ yêu quý nhất. Có những người con đã ngã xuống trên dải đất hình chữ S, mãi mãi không thể trở về quê nhà, không thể nắm tay người thân một lần nữa. Đã có bao nhiêu lời khẳng định, bao nhiêu lời hứa hẹn đã tan biến trong khói lửa chiến tranh, nhưng tình yêu thương, lòng biết ơn đối với những người anh hùng đã hy sinh vẫn luôn được giữ gìn như một di sản quý giá.

    Trong bài thơ “Thành đất Tổ quốc”, nhà thơ Trần Thế Tuyển đã viết: “Thân ngã xuống thành đất đai Tổ quốc / Hồn bay lên hóa linh khí quốc gia”. Những dòng thơ này đã trở thành lời khẳng định vĩnh cửu cho những anh hùng đã ngã xuống, để mãi mãi hóa thành một phần của đất nước, của quê hương.

     Tuy nhiên, có một nỗi niềm vẫn còn dang dở cho đến ngày nay: khoảng 175.000 hài cốt liệt sĩ chưa được tìm thấy, cùng với 230.000 phần mộ liệt sĩ vẫn chưa xác định được danh tính. Đó là một thực tế đau lòng, nhưng cũng là động lực cho chúng ta tiếp tục tìm kiếm, để mang về với quê hương những người anh hùng đã ngã xuống.

     Chính vì vậy, “Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ” đã được triển khai với sự nỗ lực không ngừng của cả cộng đồng. Thông qua chiến dịch này, chúng ta có thể thấy được sự khốc liệt của những năm tháng chiến tranh, và cũng có thể cảm nhận được niềm mong mỏi, chờ đợi, nỗi nhớ thương da diết của thân nhân các liệt sĩ khi vẫn chưa thể tìm thấy người thân của mình.

      Đó là câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ, người ở vậy chờ đợi liệt sĩ Huỳnh Văn Quên trong gần 60 năm. Sau bao nhiêu năm trọn tình trọn nghĩa vì một lời hứa, bà mới được công nhận là vợ người liệt sĩ ấy. Gia đình liệt sĩ và bà đã cùng nhau chờ đợi, và ngày 27/7/2026, họ đã nhận lại kỷ vật của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Đây là một khoảnh khắc đầy xúc động, cho thấy rằng tình yêu thương, lòng biết ơn đối với những người anh hùng đã hy sinh vẫn luôn được giữ gìn như một di sản quý giá.

      Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ không chỉ là câu chuyện riêng của bà, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã hy sinh cho độc lập tự do của Tổ quốc. Những nỗi niềm khắc khoải, những lời hứa hẹn chưa thành, và những kỷ vật cuối cùng được nhận lại - tất cả đều là minh chứng cho tình yêu thương và lòng biết ơn sâu sắc của dân tộc dành cho những người đã ngã xuống.

Picture1.jpg

 Bà Nguyễn Thị Lệ và gia đình liệt sĩ Huỳnh Văn Quên viếng và thắp hương tri ân tại công viên Lê Thị Riêng (Nguồn báo Tiền Phong)

    

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn