Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA BA

Câu chuyện kể về ba của tôi - người lính nơi chiến trường Campuchia-người cựu chiến binh.

Đắk Lắk22/08/2026xã Đoàn Xuân Lộc (Đoàn xã Xuân Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA CỦA BA

THỜI HOA LỬA CỦA BA

Có những người cả đời không nói nhiều về những năm tháng mình đã đi qua. Ba tôi là một người như thế.

Tôi lớn lên bên ba, quen với hình ảnh một người đàn ông giản dị, ít nói, chịu khó làm ăn và luôn sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương. Khi còn nhỏ, tôi chưa hiểu nhiều về cuộc đời ba. Mãi sau này, khi nhìn lại những dòng ghi chép về những năm tháng đã qua, tôi mới hiểu rằng phía sau dáng người bình dị ấy là cả một tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh, gian khó và những ngày xa quê.

Ba tôi – Lê Văn Bé, sinh năm 1958, quê ở Chánh Lộc, Xuân Lộc, Sông Cầu, Phú Yên. Tuổi thơ của ba cũng như bao người con quê nghèo ngày ấy, còn nhỏ đã biết phụ giúp gia đình. Năm 1976, ba tham gia lực lượng dân quân du kích ở địa phương.

Rồi năm 1979, khi tuổi đời còn rất trẻ, ba lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Tôi thường nghĩ, ngày ấy ba cũng chỉ là một chàng trai quê, rời xa gia đình, xa những người thân yêu để đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Phía trước là chiến trường, là những điều không ai biết trước. Chắc hẳn cũng có những lúc ba nhớ nhà, nhớ quê, nhưng ba vẫn lên đường.

Những năm tháng ở Campuchia trở thành một phần ký ức không thể nào quên trong cuộc đời ba. Ba hoàn thành nhiệm vụ với cấp bậc Trung sĩ, cấp bậc A, trưởng.

Năm 1983, ba trở về quê.

Bà kể rằng, ngày ba về, bà con chòm xóm đến rất đông. Người mang ít bánh, người mang món quà quê, có gì thì mang nấy để chúc mừng một người lính trở về bình an sau những năm tháng nơi chiến trường Campuchia khốc liệt.

Có người đến để được nhìn thấy một người lính vừa trở về. Có người hỏi thăm chuyện chiến trường. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là có những người tìm đến chỉ để hỏi:

“Chú có gặp người nhà của tôi không?”

Bởi khi ấy, có biết bao người con, người chồng, người anh vẫn đang ở nơi chiến trường. Một người lính trở về đôi khi không chỉ mang theo niềm vui cho gia đình mình, mà còn mang theo những câu chuyện, những cái tên và những hy vọng của cả xóm làng.

Ba kể lại những gì mình biết, còn bà con thì lặng lẽ lắng nghe, mong tìm được một chút tin tức về người thân.

Nghĩ lại, tôi thấy ngày ba trở về không chỉ là ngày gia đình đón ba. Đó còn là ngày một người lính trở về với vòng tay của quê hương.

Những món quà ngày ấy có thể rất giản dị, nhưng chắc hẳn ba sẽ không bao giờ quên. Bởi trong đó là tình cảm của bà con dành cho một người con của làng sau những năm tháng xa quê.

Sau khi trở về, ba tiếp tục công tác tại địa phương, từng tham gia Hội đồng nhân dân xã và làm một số công việc được giao. Đến năm 1988, do sức khỏe không còn tốt, ba nghỉ về làm nông. Sau này, ba chuyển sang nghề lái xe và gắn bó với công việc ấy trong nhiều năm.

Thời gian trôi qua, người lính năm nào giờ đã lớn tuổi. Mái tóc ba đã bạc, bước chân cũng chậm hơn. Nhưng ba vẫn giữ tình cảm với những người đồng đội năm xưa và hiện nay vẫn sinh hoạt tại Hội Cựu chiến binh thôn Chánh Lộc, xã Xuân Lộc, tỉnh Đắk Lắk.

Mỗi lần nhìn ba gặp những người đồng đội, tôi lại thấy ở họ một phần tuổi trẻ năm nào. Những người từng cùng nhau đi qua những năm tháng gian khó, giờ tóc đã bạc nhưng tình đồng đội vẫn còn đó.

Ba ít khi kể chuyện chiến tranh. Ba cũng chưa bao giờ nói rằng mình đã làm được điều gì lớn lao.

Nhưng với tôi, ba đã có một thời hoa lửa rất đẹp.

Ba từng cầm súng bảo vệ quê hương khi còn trẻ. Còn tôi, khi trưởng thành, tôi chọn cho mình một cách khác để thể hiện tình yêu quê hương.

Tôi trở thành một giáo viên mầm non, mỗi ngày chăm sóc, dạy dỗ những đứa trẻ nhỏ và gieo vào các em những bài học đầu tiên về tình yêu thương, gia đình và quê hương. Tôi tích cực tham gia công tác Đoàn, cố gắng trở thành một đoàn viên nhiệt tình và hôm nay, tôi tự hào được đứng trong hàng ngũ của Đảng, luôn nhắc mình phải sống và làm việc có trách nhiệm.

Có thể con đường của ba và tôi khác nhau.

Ba đi qua chiến trường.

Tôi đi qua những lớp học.

Ba yêu nước bằng những năm tháng tuổi trẻ nơi đất khách.

Còn tôi muốn góp phần nhỏ bé của mình cho quê hương bằng nghề giáo, bằng công việc mỗi ngày và bằng cách sống có trách nhiệm.

Tôi nghĩ đó chính là điều ba đã truyền lại cho tôi, dù ba chưa bao giờ nói thành lời.

Ba đã có một thời hoa lửa của riêng ba.

Còn tôi, tôi muốn viết tiếp câu chuyện ấy bằng những ngày tháng bình dị của mình.

Để mỗi khi nhìn mái tóc ba đã bạc, tôi lại thấy mình may mắn và tự hào.

Tự hào vì tôi là con gái của một người lính.
Tự hào vì tuổi trẻ của ba đã từng dành cho quê hương, đất nước.
Và tự hào hơn cả, vì hôm nay tôi được sống trong hòa bình, được làm nghề mình yêu thích và được tiếp tục những điều tốt đẹp mà ba đã trao lại cho thế hệ của mình.

Với tôi, ba không cần phải là một người hùng trong những câu chuyện lớn lao.

Ba chỉ cần là ba – người lính năm nào đã trở về, người cha bình dị của tôi và cũng là người hùng trong lòng con gái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn