Người có công giúp đỡ cách mạng

Thời Hoa Lửa Của Cụ Bà “Lử Thị Liên”

An Giang22/08/2026Gia Bảo (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thời Hoa Lửa Của Cụ Bà “Lử Thị Liên”

🇻🇳🔥 THỜI HOA LỬA CỦA CỤ BÀ LỬ THỊ LIÊN 🔥🇻🇳

Người phụ nữ dân công hỏa tuyến năm xưa

👵 Họ và tên: Lử Thị Liên
🎂 Sinh năm: 1948
📍 Quê quán: Ấp Xẻo Đôi, xã Đông Thái, tỉnh An Giang
🪖 Chức danh: Dân công hỏa tuyến
📅 Tham gia: Năm 26 tuổi (1974)

🌾🔥 TUỔI TRẺ GIỮA THỜI CHIẾN

Tôi là Lử Thị Liên, sinh năm 1948, quê ở Ấp Xẻo Đôi, xã Đông Thái, tỉnh An Giang.

Tuổi trẻ của tôi gắn với một giai đoạn mà quê hương còn nhiều gian khổ, đất nước vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh. Cuộc sống của người dân khi ấy không có được sự bình yên như ngày hôm nay.

Tôi còn nhớ những ngày quê nhà còn nhiều khó khăn. Người dân vừa lo cuộc sống gia đình, vừa phải đối mặt với những biến động do chiến tranh gây ra.

Là một người phụ nữ sinh ra và lớn lên trên quê hương, tôi cũng mong muốn góp một phần sức lực nhỏ bé của mình cho đất nước.

Đến năm 26 tuổi, vào năm 1974, tôi tham gia dân công hỏa tuyến. 🇻🇳

🪖🌿 NHỮNG NGÀY LÀM DÂN CÔNG HỎA TUYẾN

Công việc của người dân công hỏa tuyến không phải lúc nào cũng được mọi người nhìn thấy.

Chúng tôi không trực tiếp cầm súng chiến đấu như những người lính ngoài mặt trận, nhưng những công việc phía sau chiến trường cũng rất cần thiết.

Có những lúc phải vận chuyển lương thực, vật dụng và những thứ cần thiết phục vụ cho lực lượng đang làm nhiệm vụ.

Có những chuyến đi trong điều kiện thiếu thốn.

Có những ngày đường xa, trời mưa 🌧️, đường đất lầy lội, việc đi lại vô cùng khó khăn.

Nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.

Bởi ai cũng hiểu rằng những việc mình đang làm tuy âm thầm nhưng góp một phần nhỏ bé vào cuộc kháng chiến.

🌙❤️ NHỮNG ĐÊM KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Có những đêm tôi phải thức rất khuya.

Trong không gian yên tĩnh của quê hương, mọi người chuẩn bị cho công việc của mình. Có khi phải di chuyển trong đêm để tránh những nguy hiểm có thể xảy ra.

Những lúc ấy, tôi cũng nhớ gia đình.

Nhớ mái nhà.

Nhớ quê hương Xẻo Đôi.

Nhưng rồi nghĩ đến nhiệm vụ, tôi lại tự nhủ phải cố gắng.

Tôi khi ấy chỉ là một người phụ nữ trẻ, nhưng chiến tranh đã khiến chúng tôi trưởng thành nhanh hơn.

Không ai biết ngày mai sẽ như thế nào.

Chỉ biết rằng hôm nay mình còn có thể góp sức thì phải cố gắng hết mình. 🇻🇳

🌺🔥 TUỔI 26 VÀ NHỮNG NGÀY THÁNG ĐÁNG NHỚ

Năm 1974, khi tôi vừa 26 tuổi, nhiều người phụ nữ cùng thế hệ cũng đang sống trong những hoàn cảnh rất đặc biệt.

Có người ở lại chăm lo gia đình.

Có người tham gia sản xuất.

Có người trở thành dân công hỏa tuyến.

Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả đều mong quê hương sớm có ngày bình yên.

Những năm tháng ấy đã để lại trong tôi rất nhiều ký ức.

Đó là những chuyến đi.

Những ngày thiếu thốn.

Những lần cùng mọi người động viên nhau vượt qua khó khăn.

Và trên hết là tình cảm của những con người cùng sống trong một thời kỳ gian khổ. 🤝

🕊️🇻🇳 CHIẾN TRANH ĐI QUA, KÝ ỨC CÒN Ở LẠI

Rồi chiến tranh cũng kết thúc.

Quê hương bước vào những ngày tháng hòa bình.

Những con đường từng đi qua trong những năm chiến tranh dần trở lại cuộc sống bình thường. Những người từng cùng nhau làm nhiệm vụ mỗi người lại trở về với gia đình và cuộc sống riêng.

Nhìn lại, tôi thấy thời gian đã trôi qua rất nhanh.

Từ cô gái 26 tuổi ngày ấy, tôi đã trở thành một người bà.

Tuổi trẻ đã ở lại phía sau.

Nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn trong tâm trí.

🌾❤️ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ BÌNH DỊ – MỘT THỜI TUỔI TRẺ ĐÁNG NHỚ

Tôi không nghĩ mình đã làm điều gì quá lớn lao.

Tôi chỉ nghĩ rằng khi đất nước cần, mỗi người góp một chút sức lực thì sẽ tạo thành sức mạnh.

Tôi là Lử Thị Liên, người con của Ấp Xẻo Đôi, xã Đông Thái, tỉnh An Giang.

Năm 26 tuổi, tôi trở thành một người dân công hỏa tuyến, góp sức mình trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.

Ngày hôm nay, khi nhìn quê hương thanh bình, tôi càng hiểu rằng cuộc sống bình yên quý giá biết bao. 🕊️

Nếu có điều gì muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ, tôi chỉ muốn nói:

Hãy biết trân trọng hòa bình. Hãy yêu quê hương và đừng quên những người đã góp sức mình trong những năm tháng gian khó. 🇻🇳❤️

🌺🔥

“Tuổi trẻ của tôi đã đi qua trong một thời đất nước còn chiến tranh. Những năm tháng ấy tuy gian khổ, nhưng đã trở thành ký ức mà tôi sẽ không bao giờ quên.”

🕊️🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn