Thời hoa lửa của cụ bà Thanh niên xung phong
Tôi có dịp đến để thăm nhà bà Nguyễn Thị Hợi sinh năm 1950 trú tại phường Nam Định- người đã cùng đồng đội dâng trọn tuổi trẻ và máu xương để mở đường, tiếp tế cho miền Bắc trong những năm tháng bom đạn.
Dù đã hơn 70 tuổi nhưng bà vẫn có thể kể một cách lưu loát về từng khoảnh khắc sinh tử trên con đường lửa năm xưa, nơi mà tuổi trẻ của bà và hàng trăm đồng đội đã gửi lại không ít máu xương.
Bà em từng là một thiếu nữ tuổi 17, cái tuổi mà còn biết bao những ước mơ dang dở, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Bà kể, ngày ấy thanh niên trong làng hăng hái lên đường, ai cũng mang trong tim một niềm tin giản dị: “Còn giặc thì mình còn đi.” Bà bảo, lúc ghi tên tham gia thanh niên xung phong, bà không nghĩ nhiều đến hiểm nguy, chỉ nghĩ rằng mình còn trẻ, còn sức, thì phải góp phần cho đất nước.Bà thường cười hiền và nói với tôi: “Ngày đó, tụi bà chỉ nghĩ đơn giản lắm, nước còn chiến tranh thì mình không thể đứng ngoài.”
Cuộc sống thời chiến tranh vô cùng gian khổ khiến bà không khỏi cảm thán rằng: “Hồi xưa bom nổ suốt chả biết đường nào mà lần sống được phút nào hay phút đó.” những bữa ăn vội vàng giữa rừng sâu, những đêm ngủ hầm tránh bom, những lần tiễn biệt đồng đội mãi mãi không trở về đã trở thành ký ức không thể quên của bà. Công việc của bà và đồng đội là mở đường, tải đạn, san lấp hố bom để xe ra tiền tuyến kịp thời. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những ngày, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Bà kể, nhiều lúc vừa lấp xong hố bom thì bom khác lại rơi xuống, con đường vừa làm lại bị cày nát.
Giữa bom đạn khốc liệt, bà và đồng đội vẫn giữ trong tim những ước mơ rất đỗi đời thường. Có người mong chiến tranh kết thúc để về cưới vợ, có người chỉ mong được gặp lại mẹ. Nhưng không phải ai cũng may mắn trở về. Bà kể về những đồng đội đã ngã xuống ngay bên con đường họ từng ngày san lấp nhưng thật may mắn khi bà được trở về với gia đình, trở về với những người thân yêu. Trên cơ thể bà vẫn còn những vết sẹo, còn trong ký ức là những tháng ngày không thể nào quên. Bà ít khi kể nhiều về chiến tranh, vì cứ hễ kể là bà không khỏi kìm được nước mắt, bà chỉ nhẹ nhàng, giọng nghẹn ngào nói: “Chiến tranh cực lắm, nên bây giờ có hòa bình là quý rồi.” Bà sống giản dị, tảo tần, dành cả cuộc đời để chăm lo cho con cháu mà không bao giờ nhận mình đã từng làm điều gì lớn lao.
Những lời nói mộc mạc của bà chính là minh chứng rõ nhất cho tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của một thế hệ đã sống trọn tuổi trẻ vì Tổ quốc. Những hy sinh lặng lẽ của bà và đồng đội không chỉ làm nên chiến thắng của một thời, mà còn trao cho thế hệ hôm nay món quà vô giá mang tên hòa bình. Em hiểu rằng, yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà có khi chỉ là sống tử tế, sống có trách nhiệm và biết trân trọng quá khứ. Nhìn vào ánh mắt bà – ánh mắt đã đi qua bom đạn nhưng vẫn hiền hậu và vững vàng – em tự nhắc mình phải sống xứng đáng hơn, để những năm tháng “hoa lửa” ấy không bao giờ bị lãng quên, và để ngọn lửa yêu nước tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.



