THỜI HOA LỬA CỦA LÀNG TÔI
Làng quê Thái Bình trong chiến tranh vừa sống, vừa chống chọi. “Thời hoa lửa” không chỉ là bom đạn, mà là ký ức tập thể của một cộng đồng.
Làng tôi bước vào chiến tranh không kèn trống. Bom đến bất ngờ, xé toạc những buổi trưa yên ả. Từ đó, làng sống trong trạng thái vừa làm ruộng, vừa sẵn sàng chạy hầm.
Cao trào đầu tiên là những ngày đào hầm tập thể. Đàn ông đi bộ đội, phụ nữ đào hầm. Trẻ con xúc đất. Cả làng nối với nhau bằng những đường hầm ngoằn ngoèo.
Cao trào thứ hai là những đêm bom. Bom rơi xuống kho hợp tác, xuống bờ đê. Đất rung. Nhà rung. Nhưng sáng ra, làng lại dậy sớm, lại ra đồng.
Có nhà mất người. Có nhà mất cả mái. Nhưng làng không tan. Làng gắn chặt hơn trong lửa đạn.
Cao trào lớn nhất là những ngày nhận giấy báo tử. Làng treo cờ rủ. Tiếng mõ chậm lại. Nhưng ngay hôm sau, người ta lại ra đồng.
Bởi thời hoa lửa của làng tôi không chỉ là đau thương, mà là sự bền bỉ đến lặng người. Chính sự bền bỉ ấy đã giữ cho làng, cho quê hương và cho đất nước đứng vững.



