THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÃNG TRỌNG NỐP
Ông Quãng Trọng Nốp sinh năm 1955 tại ấp Phú Tây – một vùng quê bình dị với những cánh đồng lúa trải dài và tiếng gió lao xao qua hàng dừa nước. Tuổi thơ ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh để lại biết bao mất mát trên quê hương. Chính từ mảnh đất nghĩa tình ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí của một người thanh niên luôn sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần. Năm 1978, ở tuổi hai mươi ba, ông Quãng Trọng Nốp lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê nhà, mẹ già lặng lẽ gói cho ông ít cơm nắm, còn bà con lối xóm ai cũng động viên người thanh niên trẻ giữ vững tinh thần nơi quân ngũ. Mang trên mình màu áo lính với cấp bậc chiến sĩ, ông hiểu rằng phía trước sẽ là những tháng ngày gian khổ nhưng đầy tự hào. Trong quân đội, ông luôn là người chiến sĩ cần cù, kỷ luật và giàu tình đồng đội. Những buổi hành quân dưới cái nắng cháy da, những đêm thức trắng canh gác nơi doanh trại hay những bữa cơm đạm bạc đã trở thành ký ức không thể nào quên của một thời tuổi trẻ. Dẫu cuộc sống quân ngũ thiếu thốn, ông và đồng đội vẫn luôn động viên nhau vượt qua mọi khó khăn bằng tinh thần lạc quan và niềm tin vào ngày mai hòa bình. Năm 1979, ông hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Trên vai không chỉ là ba lô của người lính trở về mà còn là những kỷ niệm thiêng liêng của một thời hoa lửa. Sau những tháng ngày phục vụ trong quân đội, ông tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới tại quê nhà, sống chan hòa với bà con và luôn giữ phẩm chất tốt đẹp của anh bộ đội Cụ Hồ. Dù thời gian đã qua đi, nhưng ký ức về những năm tháng trong quân ngũ vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông Quãng Trọng Nốp. Đó là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ – nơi ông đã sống với lý tưởng, lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với quê hương. Câu chuyện của ông là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính Việt Nam trong thời kỳ gian khó, để hôm nay đất nước được thanh bình và phát triển.



