Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LƯƠNG VĂN ĐẦY

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LƯƠNG VĂN ĐẦY

Vĩnh Long11/12/2025XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN (XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1961, trong một gia đình nông dân chất phác ở xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long, ông Lương Văn Đầy lớn lên vào thời điểm đất nước vừa bước qua những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Cuộc sống quê nghèo tuy vất vả nhưng luôn ấm tình xóm làng. Từ thuở thiếu thời, ông đã nghe nhiều câu chuyện từ cha anh về lòng quả cảm của người lính cụ Hồ, về tinh thần hy sinh vì đồng bào và Tổ quốc. Những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng chàng thanh niên trẻ ước mơ được khoác lên mình bộ quân phục để góp sức dựng xây hòa bình.

Tháng 8 năm 1983, khi vừa 22 tuổi, Lương Văn Đầy nhận lệnh nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ ông nắm chặt tay con trai dặn dò, còn ông thì cố giấu nỗi xúc động để giữ nụ cười cho cả nhà yên tâm. Nhập ngũ, ông trải qua những tháng ngày huấn luyện gian khổ, từ những bước chạy dài dưới nắng đến những buổi tập bắn trong mưa. Nhưng điều khó quên nhất là tình đồng chí thắm đượm giữa những người lính trẻ – những người chỉ mới gặp nhau vài tháng nhưng sẵn sàng sống chết có nhau.

Kết thúc khóa huấn luyện, ông được phân công sang làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường K, Campuchia. Trước mắt ông là vùng đất lạ hoang vu, những cánh rừng rậm bạt ngàn và những con đường đất đỏ kéo dài bất tận. Khi ấy, nhiệm vụ của bộ đội Việt Nam không chỉ là chiến đấu mà còn giúp nước bạn ổn định cuộc sống, quét sạch tàn quân địch, bảo vệ an toàn cho dân.

Những ngày đầu, cái nắng như hun, cái gió rát da và côn trùng rừng rậm khiến ông Đầy không khỏi bỡ ngỡ. Nhưng khó khăn nhất vẫn là hiểm nguy chực chờ. Nhiều lần hành quân xuyên đêm, cả đơn vị chỉ thấy lờ mờ ánh trăng xuyên qua tán cây dày đặc. Có đêm nằm võng giữa rừng, tiếng động lạ khiến ai cũng mở mắt cảnh giác. Mỗi người đều hiểu rằng sự cẩu thả nhỏ nhất có thể đổi bằng mạng sống.

Một kỷ niệm mà đến nay ông vẫn nhớ rất rõ là trận truy quét tàn quân địch ở khu vực giáp biên mùa mưa năm 1985. Khi đó, mưa rừng xối xả, bùn ngập đến nửa ống chân, nhưng đơn vị vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ. Trên đường tiến quân, một đồng đội của ông vấp phải bãi mìn gài lại. Tiếng nổ vang lên dữ dội. Không kịp suy nghĩ, ông Đầy và hai chiến sĩ khác lập tức lao đến, vừa băng bó tạm, vừa đưa đồng đội bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Bất chấp những mảnh đất đá bắn vào người, ông vẫn kiên quyết dìu bạn đi từng bước. May thay, đơn vị đã kịp đưa người bị thương về hậu cứ cứu chữa. Câu chuyện ấy trở thành kỷ niệm không bao giờ phai, nhắc ông nhớ về tình đồng đội – quý hơn máu mủ.

Năm 1986, hoàn thành nghĩa vụ quốc tế, ông Lương Văn Đầy trở về quê hương. Bỏ lại phía sau tiếng súng, ông trở lại với những thửa ruộng, con mương quen thuộc. Để xây dựng lại cuộc sống sau mấy năm quân ngũ, ông cần mẫn lao động, khi thì làm ruộng, khi thì đi phụ hồ, lúc lại buôn bán nhỏ. Dù công việc nào, ông vẫn giữ tác phong kỷ luật và sự kiên trì mà quân đội đã rèn luyện. Nhờ sự chịu khó, ông từng bước ổn định được kinh tế gia đình, nuôi dạy con cái trưởng thành.

Tháng 11 năm 2023, ông vinh dự được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh và sinh hoạt tại Chi hội ấp Phú Thạnh 1. Trong sinh hoạt hội, ông luôn là người đi đầu trong các phong trào, gương mẫu trong lời nói, việc làm. Những câu chuyện về thời chiến của ông, dù giản dị, nhẹ nhàng, nhưng luôn khiến lớp trẻ xúc động và tự hào. Ông thường nhắc rằng: “Mình may mắn được trở về, thì phải sống sao cho xứng với những người đã nằm lại.”

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, ký ức chiến trường vẫn còn nguyên vẹn trong lòng cựu chiến binh Lương Văn Đầy. Thời hoa lửa đã tôi luyện ông thành người kiên cường, nhân hậu và giàu nghĩa tình. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính cụ Hồ vẫn cháy sáng trong trái tim ông – người con quê Tân Xuân kiên trung, giàu lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LƯƠNG VĂN ĐẦY | Câu chuyện thời hoa lửa