THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG
“THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG” Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc, khi Tổ quốc cần, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã gác lại giảng đường, đồng ruộng, tuổi xuân và những ước mơ riêng để lên đường. Giữa dòng người ấy, cô gái Vũ Thị Sợi, khi ấy vừa tròn 18 tuổi, là Phó Bí thư Đoàn trường xã Xuân Ngọc (Xuân Trường – Nam Định), đã ghi tên mình vào lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ, mở đầu cho hành trình tuổi trẻ đầy gian khổ mà cũng thật hào hùng. Tuổi mười tám giữa khói lửa chiến tranh Tháng 6 năm 1965, hưởng ứng lời kêu gọi thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cô gái trẻ Vũ Thị Sợi xung phong vào lực lượng TNXP. Khi ấy, đế quốc Mỹ tăng cường leo thang đánh phá miền Bắc, ném bom ác liệt trên các tuyến giao thông huyết mạch. “Nghe tin giặc tàn sát dân ta, trong lòng tôi như có lửa. Ai cũng nghĩ: đất nước cần, mình phải đi,” bà kể. Bà thuộc đơn vị C268-N37, gồm hơn 290 người, nhận nhiệm vụ hành quân vào Trường Sơn mở đường chiến lược. Suốt 19 đêm ròng rã, đoàn người vượt qua mưa bom bão đạn từ Nam Định vào tuyến lửa. “Mới đi được mấy ngày, chân đã sưng phồng, nhưng chẳng ai dám than, vì phía trước là Tổ quốc,” bà hồi tưởng. Trên tuyến đường Trường Sơn, bà cùng đồng đội mở đường, lấp hố bom, tải thương, cảnh giới phòng không. Mỗi bước đi đều có thể đánh đổi bằng máu. Có lần, khi đang san gạt đường bằng xe ủi C100 của Liên Xô, bà đang nhận nhiệm vụ cảnh giới, phát hiện tiếng máy bay địc, bà cảnh báo cho đồng đội nhưng do tiếng máy to, anh lái xe không nghe được, bà đã vơ vội vàng đất đá ném vào kính xe để báo hiệu cho đồng đội dừng xe ủi, sau đó mọi người rút vào trong hầm chữ A, nhưng anh lái xe còn phải mang xe vào chỗ trú ẩn, đến khi anh chạy vào được trong hầm chữ A thì anh đã thì anh bị thương ở chân, cuối cùng anh hy sinh do mất máu quá nhiều. “Chúng tôi chỉ biết xé áo băng cho anh, nhưng không cứu được. Hình ảnh ấy theo tôi đến tận bây giờ,” bà nghẹn giọng.Những năm tháng nơi rừng thiêng nước độc, bệnh sốt rét, ghẻ lở, đói khát luôn rình rập. “Ăn rau rừng, ngủ hầm trú ẩn, đêm mở đường, ngày tránh bom. Có khi giặc rải gián điệp, phát hiện lộ đường, chúng tôi lại phải mở tuyến khác,” bà kể. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tinh thần đồng đội, ý chí kiên cường đã hun đúc nên sức mạnh phi thường của tuổi trẻ Việt Nam. Từ Trường Sơn đến ngày thống nhất Sau ba năm chiến đấu, bà được cử ra học tại Trường Vĩnh Yên (Vĩnh Phú). Học xong, bà lại tiếp tục trở lại chiến trường, công tác tại Ban 67, Đội cơ giới 75, Đoàn 559, Binh trạm 14, tham gia mở đường 20 Quyết Thắng, đường 15, đường 12, trực tiếp chiến đấu và phục vụ tại chiến trường Quảng Trị, đường 9 Nam Lào, Khe Sanh – những địa danh đi vào lịch sử dân tộc. “Chiến trường Quảng Trị ác liệt lắm. Sông Thạch Hãn đỏ ngầu máu đồng đội. Chúng tôi mất hai ngày hai đêm mới vượt qua được Ngã ba Đồng Lộc để vào Quảng Bình, Quảng Trị. Bom đạn rợp trời, nhưng không ai chùn bước,” bà nhớ lại. Năm 1975, khi đất nước thống nhất, bà trở về công tác tại thị trấn Khánh Yên, huyện Văn Bàn (nay là xã Văn Bàn), tỉnh Lào Cai, tại đây bà đã xây dựng cuộc sống mới. Năm tháng chiến tranh đã để lại trong bà nhiều di chứng nặng nề, nhưng tinh thần người lính TNXP năm xưa vẫn bền bỉ, kiên cường. Giữ lửa truyền thống cho thế hệ hôm nay Trong thời bình, bà Vũ Thị Sợi không ngừng cống hiến. Với vai trò Phó Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong huyện Văn Bàn, bà luôn tận tụy trong công tác, gương mẫu, nghĩa tình, góp phần chăm lo đời sống hội viên, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Những cống hiến của bà đã được Đảng, Nhà nước, Trung ương Hội Cựu TNXP Việt Nam, Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Lào Cai ghi nhận bằng nhiều bằng khen, huân – huy chương kháng chiến, Huy chương Thanh niên xung phong vẻ vang, cùng danh hiệu “Ba giỏi” – giỏi kháng chiến, giỏi kiến quốc và giàu lòng nhân ái. “Thế hệ chúng tôi đã hy sinh tuổi thanh xuân để con cháu được sống trong hòa bình. Chỉ khi trải qua chiến tranh mới thấy hết giá trị của độc lập hôm nay. Mong lớp trẻ biết trân trọng, sống xứng đáng với những gì cha anh đã gửi lại,” bà nhắn nhủ.Câu chuyện của bà Vũ Thị Sợi không chỉ là ký ức của một thời “hoa lửa”, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần “xung phong, không ngại gian khổ, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc” của thanh niên Việt Nam. Ngọn lửa ấy – dù bom đạn đã lùi xa – vẫn cháy trong tim những người như bà, truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau niềm tin, lý tưởng và khát vọng xây dựng đất nước phồn vinh, hạnh phúc.



