Thời hoa lửa của Nguyễn Thị Thập
Nguyễn Thị Thập (tên thật là: Nguyễn Thị Ngọc Tốt, 10 tháng 10 năm 1908 – 19 tháng 3 năm 1996) là một nhà cách mạng nữ Việt Nam. Bà từng là Đại biểu Quốc hội Việt Nam và là Chủ tịch Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam lâu nhất (1956–1974). Bà cũng là phụ nữ đầu tiên và duy nhất được nhà nước Việt Nam trao tặng Huân chương Sao Vàng vào năm 1985.
Trên mảnh đất Long Hưng đầy nắng gió, vào một ngày tháng Mười năm 1908, một cô gái nhỏ cất tiếng khóc chào đời. Không ai khi ấy biết rằng, đứa trẻ ấy sau này sẽ trở thành một trong những người phụ nữ kiên cường nhất của đất Nam Bộ – người mà lịch sử gọi bằng cái tên thân thương: Mười Thập. Tuổi trẻ của bà không trôi qua trong yên bình. Những cánh đồng quê hương không chỉ có lúa chín mà còn nhuốm màu áp bức. Khi vừa tròn hai mươi, bà đã sớm giác ngộ con đường cách mạng. Từ những buổi họp kín trong đêm, những lời truyền nhau về tự do, bà bước vào hàng ngũ đấu tranh, mang trong tim ngọn lửa không bao giờ tắt. Năm 1931, bà chính thức đứng vào hàng ngũ của Đảng. Từ đó, cái tên Nguyễn Thị Thập bắt đầu gắn liền với những chuyến đi bí mật qua Mỹ Tho, Tân An, Bến Tre, Sài Gòn. Mỗi bước chân là một lần đối mặt hiểm nguy. Và rồi, tháng 5 năm 1935, bà bị thực dân Pháp bắt giam. Nhà tù không dập tắt được ý chí của bà, mà ngược lại, tôi luyện thêm một con người thép. Ra tù, bà lại tiếp tục con đường cũ – lặng lẽ mà bền bỉ. Có lần bị bắt nữa, nhưng lần này, chính nhân dân đã kéo đến giải thoát cho bà. Đó không chỉ là một cuộc giải cứu, mà là minh chứng cho niềm tin mà người dân dành cho người nữ chiến sĩ ấy. Năm 1940, ngọn lửa cách mạng bùng lên trong cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ. Bà là một trong những người lãnh đạo. Nhưng cái giá của tự do chưa bao giờ rẻ. Người chồng – cũng là đồng chí của bà – bị bắt và sau đó bị xử tử. Nỗi đau ấy không làm bà gục ngã, mà biến thành sức mạnh để bà tiếp tục chiến đấu. Năm 1945, đất nước chuyển mình. Bà góp phần giành chính quyền tại Mỹ Tho, rồi trở thành đại biểu Quốc hội của nước Việt Nam mới. Từ những năm tháng kháng chiến chống Pháp, đến khi tập kết ra Bắc, bà vẫn một lòng với phong trào phụ nữ, trở thành người chèo lái Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam suốt gần hai thập kỷ. Giữa những hội trường Quốc hội, giữa những quyết sách lớn lao, người ta vẫn thấy một người phụ nữ giản dị, mang trong mình tinh thần Nam Bộ: kiên cường, thẳng thắn và đầy nghĩa tình. Cuộc đời bà là một hành trình dài qua lửa đạn, mất mát và hy sinh. Nhưng chính trong “thời hoa lửa” ấy, bà đã nở rộ như một bông hoa kiên cường – lặng lẽ mà rực rỡ. Ngày 19 tháng 3 năm 1996, bà ra đi. Nhưng câu chuyện về bà – người phụ nữ của đất Nam Bộ, của những năm tháng không thể nào quên – vẫn còn sống mãi, như một ngọn lửa truyền lại cho các thế hệ sau.



