Mẹ Việt Nam Anh hùng

Thời hoa lửa của Nguyễn Thị Thứ

Nguyễn Thị Thứ, quê quán thôn Thanh Quýt, Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam, có chồng, 9 con và 1 con rể, 2 cháu ngoại là liệt sĩ. Con gái cả của bà là Lê Thị Trị cũng được trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vào ngày 30 tháng 4 năm 2007, vì có chồng và hai con gái là liệt sĩ.

An Giang19/04/2026Phường Đoàn Mỹ Thới (Phường Đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một xóm nhỏ mang tên xóm Rừng, nơi đất Quảng khô cằn mà nặng nghĩa tình, có một người mẹ sống cuộc đời bình dị như bao người khác. Không ai nghĩ rằng, người mẹ ấy – Nguyễn Thị Thứ – sau này sẽ trở thành biểu tượng của sự hy sinh lớn lao nhất trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tuổi trẻ của bà trôi qua giữa ruộng đồng, giữa những mùa mưa nắng quen thuộc. Nhưng rồi chiến tranh kéo đến, như một cơn bão không báo trước, cuốn đi từng người thân yêu nhất trong cuộc đời bà. Người chồng ra đi, rồi từng người con trai nối bước.
Một tờ giấy báo tử.
Rồi thêm một tờ nữa.
Và rồi… chín lần như thế. Mỗi lần nhận tin, trái tim người mẹ như thắt lại. Nhưng bà không gục ngã. Nỗi đau không làm bà lùi bước, mà âm thầm hóa thành một thứ sức mạnh lặng lẽ – thứ sức mạnh chỉ những người mẹ trong “thời hoa lửa” mới có thể mang trong mình. Trong khu vườn nhỏ của mình, bà cùng con gái đào những căn hầm bí mật. Trên mặt đất, đàn bò vẫn thản nhiên gặm cỏ. Dưới lòng đất, những chiến sĩ cách mạng đang trú ẩn, chờ ngày tiếp tục chiến đấu. Khi yên ắng, bà khẽ mở nắp hầm cho họ thở. Khi có động, bà lại bình thản như không, tay dắt bò, mắt nhìn xa xăm, che giấu cả một thế giới bên dưới. Chiến tranh đi qua cuộc đời bà không chỉ bằng bom đạn, mà bằng sự mất mát nối tiếp mất mát. Không chỉ chồng, chín người con trai, mà cả con rể, cháu ngoại… từng người, từng người một ngã xuống. Gần ba mươi năm, từ kháng chiến chống Pháp đến chống Mỹ, bà sống trong những ngày mà mỗi buổi sáng thức dậy đều có thể là một lần tiễn biệt. Nhưng điều kỳ lạ là, giữa những mất mát tưởng chừng không thể chịu đựng ấy, bà vẫn giữ được sự điềm tĩnh, nhân hậu. Bà vẫn nấu cơm, vẫn nuôi giấu cán bộ, vẫn là điểm tựa cho những người còn sống. Với bà, đất nước còn, thì hy sinh nào cũng trở nên có ý nghĩa. Người ta nói, có những người mẹ sinh ra những người con anh hùng. Nhưng với Nguyễn Thị Thứ, chính bà đã trở thành huyền thoại. Hình ảnh của bà sau này được khắc vào đá, dựng thành tượng đài giữa đất trời Quảng Nam – không chỉ để tưởng nhớ riêng bà, mà để nhắc nhớ về hàng vạn người mẹ Việt Nam đã đi qua chiến tranh bằng nước mắt và lòng kiên cường. Một đêm cuối năm 2010, người mẹ ấy lặng lẽ ra đi, sau hơn một thế kỷ sống giữa yêu thương và mất mát. Nhưng câu chuyện của bà vẫn còn đó. Không phải như một bản anh hùng ca ồn ào,
mà như một ngọn lửa âm ỉ –
cháy mãi trong ký ức của đất nước này,
về một thời… hoa nở giữa lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn