Người có công giúp đỡ cách mạng

THỜI HOA LỬA CỦA NGUYỄN VĂN TRỖI

Ở Sài Gòn, người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi được giao nhiệm vụ đánh vào phái đoàn quân sự Mỹ. Anh bị bắt, tra tấn dã man nhưng không khai một lời. Ngày bị đưa ra pháp trường, anh lớn tiếng hô: “Hãy nhớ lấy lời tôi: Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm!” Tiếng hô ấy như mũi tên lao vào lòng kẻ thù, và như ngọn lửa thắp sáng ý chí của cả dân tộc trong những năm tháng khốc liệt.

Thái Nguyên01/04/2026NGUYỄN THỊ ÁNH (TRƯỜNG TIỂU HỌC TIÊN PHONG II)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN TRỖI – NGỌN LỬA BẤT DIỆT TRONG THỜI HOA LỬA Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, lịch sử Việt Nam đã ghi dấu bao con người trẻ tuổi sẵn sàng hy sinh tất cả cho độc lập dân tộc. Giữa lớp lớp anh hùng ấy, Nguyễn Văn Trỗi – người thợ điện bình dị của đất Sài Gòn – đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Thanh Quýt, Điện Bàn, Quảng Nam, sau đó theo gia đình vào Sài Gòn sinh sống. Cuộc đời lam lũ và cảnh người dân lao động khổ cực dưới ách xâm lược đã sớm hun đúc trong Trỗi tình yêu nước và ý thức đấu tranh. Dù làm nghề thợ điện giản dị, nhưng trái tim anh luôn hướng về lý tưởng giải phóng dân tộc. Ở tuổi đôi mươi đầy nhiệt huyết, Trỗi tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn – Gia Định. Ngày 9/5/1964, anh được giao nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn đánh vào đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara, kẻ đạo diễn cuộc chiến tranh khốc liệt tại Việt Nam. Hiểu rõ hiểm nguy, Trỗi vẫn nhận nhiệm vụ bằng thái độ điềm tĩnh và quyết tâm: “Nước còn giặc, thanh niên phải đứng lên.” Trong lúc đang đặt mìn, Trỗi bị mật vụ phát hiện và bắt giữ. Những ngày trong nhà lao Chí Hòa, anh phải chịu vô số trận tra tấn man rợ. Kẻ thù muốn bẻ gãy ý chí anh, muốn buộc anh khai báo tổ chức. Nhưng Trỗi trước sau như một: không khai một lời, không cúi đầu trước quân xâm lược. Đồng đội kể lại rằng dù bị đánh đập, anh vẫn nở nụ cười, vẫn động viên những người tù khác giữ vững niềm tin. Ngày 15/10/1964, thực dân Mỹ và tay sai đưa anh ra pháp trường. Chúng trói anh, định bịt mắt anh. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi vùng lên, dõng dạc nói:
“Hãy để tôi được nhìn Tổ quốc mình lần cuối!” Trước họng súng của kẻ thù, anh không run sợ. Trái lại, anh ngẩng cao đầu, hét vang những lời bất tử:
“Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!” Những tiếng hô ấy xé tan không gian im lặng của pháp trường, trở thành tiếng gọi của tự do, của lòng quả cảm, góp phần làm bùng lên phong trào đấu tranh của nhân dân miền Nam và bạn bè quốc tế. Dù anh ngã xuống khi mới 24 tuổi, nhưng tinh thần Nguyễn Văn Trỗi sống mãi trong lòng dân tộc. Ngày nay, tên anh được đặt cho đường phố, trường học, và nhiều công trình trên khắp Việt Nam. Hình ảnh người thợ điện kiên cường ấy luôn nhắc thế hệ trẻ về trách nhiệm, lý tưởng và lòng yêu nước. Trong “thời hoa lửa” đầy gian nguy của dân tộc, Nguyễn Văn Trỗi đã thắp lên một ngọn lửa – ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn