Cựu Thanh niên xung phong

THỜI HOA LỬA CỦA NỮ BINH “K THỊ SỐT”

Gia nhập lực lượng Công doanh thuộc đơn vị Nam Sơn, đóng quân tại Bắc Ruộng, bà bắt đầu cuộc sống của một người lính. Đó là cuộc sống không có chỗ cho sự yếu đuối. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách.

Lâm Đồng12/08/2026Đoàn xã La Dạ (La Dạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ của dân tộc, có những con người đã sống và cống hiến một cách thầm lặng nhưng vô cùng cao đẹp. Họ không xuất hiện nhiều trong những trang sử lớn, không có những chiến công được nhắc tên rộng rãi, nhưng chính họ đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay. Bà K Thị Sốt, một người phụ nữ dân tộc thiểu số, là một trong những con người như thế. Cuộc đời bà là một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, về sự hy sinh bền bỉ và ý chí kiên cường trong “thời hoa lửa”.

- Bà K Thị Sốt sinh ra và lớn lên trong một gia đình dân tộc thiểu số giữa vùng núi rừng còn nhiều khó khăn. Tuổi thơ của bà gắn liền với nương rẫy, với những buổi lên rừng, xuống suối, với cuộc sống thiếu thốn nhưng đậm tình người. Những bữa cơm đạm bạc, những ngày lao động vất vả đã sớm rèn luyện cho bà sự dẻo dai, chịu thương chịu khó và một ý chí kiên cường.

- Không được học hành nhiều, không có điều kiện tiếp xúc với thế giới rộng lớn, nhưng bà lại sớm có một tình yêu quê hương sâu sắc. Với bà, quê hương không chỉ là nơi mình sinh ra, mà còn là nơi cần được bảo vệ, giữ gìn. Khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, dù còn trẻ, bà đã ý thức được trách nhiệm của mình.

-   Năm 1961, bà đưa ra một quyết định lớn – rời quê hương để tham gia kháng chiến. Đó là một bước ngoặt trong cuộc đời. Rời xa gia đình, rời xa cuộc sống quen thuộc, bà bước vào một hành trình đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

- Gia nhập lực lượng Công doanh thuộc đơn vị Nam Sơn, đóng quân tại Bắc Ruộng, bà bắt đầu cuộc sống của một người lính. Đó là cuộc sống không có chỗ cho sự yếu đuối. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách.

- Công việc chính của bà và đồng đội là phục vụ hậu cần cho chiến trường. Trên đôi vai nhỏ bé, bà cùng mọi người cõng bom đạn, gùi lương thực, vận chuyển đồ ăn tiếp tế cho bộ đội. Những chuyến đi ấy không hề đơn giản. Họ phải vượt qua những con đường rừng quanh co, dốc đứng, trơn trượt; phải lội suối, băng rừng trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Có những ngày nắng cháy da, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, từng bước chân trở nên nặng nề hơn. Nhưng khó khăn lớn nhất không phải là thiên nhiên, mà là sự hiểm nguy luôn rình rập. Máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, bom đạn có thể rơi xuống bất kỳ nơi đâu.

- Có những chuyến đi phải thực hiện trong đêm tối, không được bật đèn, không được gây tiếng động. Mọi người lặng lẽ nối nhau đi, chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự tin tưởng lẫn nhau. Trong bóng tối ấy, mỗi bước chân đều cần sự cẩn trọng tuyệt đối.

- Là phụ nữ, lại là người dân tộc thiểu số, bà phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn người khác. Ngôn ngữ không trôi chảy, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nỗi nhớ nhà luôn canh cánh trong lòng. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, bà càng thể hiện được nghị lực phi thường của mình.

Bà không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn luôn sẵn sàng giúp đỡ đồng đội. Khi ai đó mệt, bà sẵn sàng gùi thêm phần hàng. Khi ai đó đói, bà nhường lại phần ăn ít ỏi của mình. Tình đồng đội đã trở thành nguồn sức mạnh giúp bà vượt qua tất cả.

- Suốt 15 năm, từ 1961 đến 1976, bà đã sống trọn tuổi thanh xuân trong màu áo lính. Đó là quãng đời “hoa lửa” – nơi vẻ đẹp của lý tưởng hòa quyện với sự khốc liệt của chiến tranh. Một tuổi trẻ không son phấn, không bình yên, nhưng rực rỡ theo một cách rất riêng.

- Năm 1976, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, bà xuất ngũ trở về địa phương. Không có lễ đón long trọng, không có những lời ca ngợi lớn lao, bà trở về như bao người lính khác – lặng lẽ và giản dị.

Rời xa quân ngũ, bà bắt đầu một cuộc sống mới: lập gia đình, làm nông, gắn bó với ruộng đồng. Cuộc sống thời bình tuy không còn bom đạn, nhưng vẫn đầy khó khăn. Đất đai cằn cỗi, mùa màng bấp bênh, cuộc sống gia đình còn nhiều thiếu thốn.

- Nhưng những năm tháng trong quân đội đã rèn luyện cho bà một tinh thần không khuất phục. Bà chăm chỉ lao động, tần tảo sớm hôm, nuôi dạy con cái nên người. Trong công việc cũng như trong cuộc sống, bà luôn giữ được phẩm chất của người lính: cần cù, kiên trì, trách nhiệm.

Bà không kể nhiều về quá khứ của mình. Những năm tháng chiến tranh dường như được bà cất giữ trong lòng, như một phần ký ức thiêng liêng. Nhưng qua từng việc làm, từng cách sống, người ta vẫn nhận ra ở bà một con người đã từng trải qua thử thách lớn lao. Những cống hiến của bà được Nhà nước ghi nhận bằng chế độ binh binh. Đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, mà còn là sự tri ân đối với những đóng góp thầm lặng của bà trong thời chiến.

- Những năm cuối đời, bà sống giản dị tại xã Đông Giang, huyện Hàm Thuận Bắc( Nay là Xã Đông Giang Tỉnh Lâm Đồng). Cuộc sống của bà không có gì đặc biệt: vẫn là những ngày lao động nhẹ nhàng, vẫn là sự quan tâm dành cho con cháu, vẫn là nếp sống mộc mạc, chân thành.

- Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng không thể xóa đi những dấu ấn của một thời đã qua. Trong ánh mắt bà, người ta vẫn thấy được sự từng trải, sự bình thản của một con người đã đi qua chiến tranh.

- Rồi một ngày, bà qua đời vì bệnh tật. Sự ra đi của bà lặng lẽ như chính cuộc đời bà. Nhưng những gì bà để lại thì không hề nhỏ bé.

- Bà K Thị Sốt là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và kiên cường. Những bước chân gùi bom đạn năm xưa, những chuyến đi tiếp tế thầm lặng… đã góp phần làm nên chiến thắng, làm nên hòa bình hôm nay.

- Cuộc đời của bà không phải là một bản anh hùng ca rực rỡ, mà là một khúc trầm sâu lắng. Nhưng chính những khúc trầm ấy lại làm nên chiều sâu của lịch sử.

 “Thời hoa lửa” của bà là biểu tượng cho một thế hệ đã sống và cống hiến hết mình vì Tổ quốc. Đó là thời của những con người dám hy sinh, dám vượt qua mọi khó khăn để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, cuộc sống đã đổi thay, câu chuyện về bà K Thị Sốt vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở chúng ta về sự đánh đổi của thế hệ đi trước, về ý nghĩa của hòa bình và về trách nhiệm của mỗi người trong việc giữ gìn, phát triển quê hương. Ngọn lửa năm xưa có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần của nó vẫn còn đó âm ỉ cháy trong ký ức, trong truyền thống và trong mỗi chúng ta.

Bà K Thị Sốt – một cuộc đời bình dị, nhưng là một dấu son thầm lặng trong dòng chảy lịch sử dân tộc.

                                                                                               

                                Người viết: K Thị Tiền

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA CỦA NỮ BINH “K THỊ SỐT” | Câu chuyện thời hoa lửa