THỜI HOA LỬA – ĐẶNG THÙY TRÂM
Người con gái để lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường
ĐẶNG THÙY TRÂM
Người con gái để lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường
Có một cô gái từng viết trong nhật ký: “Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố.” Cô gái ấy là Đặng Thùy Trâm.
Sinh năm 1942 tại Hà Nội, Thùy Trâm lớn lên trong một gia đình trí thức. Cô học ngành Y, trở thành bác sĩ với một ước mơ rất giản dị: được chữa bệnh, cứu người. Nhưng đất nước khi ấy đang chìm trong chiến tranh, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, thay vì chọn một cuộc sống bình yên, cô tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1967, nữ bác sĩ trẻ được điều vào Quảng Ngãi tuổi đời mới ngoài hai mươi, phía trước cô không phải là một bệnh viện với những phòng mổ đầy đủ thuốc men và dụng cụ mà là những khu rừng, những căn lán tạm, những con đường bị bom đạn cày xới, và những người lính bị thương được đưa về trong tình trạng nguy kịch.
Giữa chiến trường Đức Phổ, Đặng Thùy Trâm làm công việc của một bác sĩ trong điều kiện vô cùng thiếu thốn có những ca phẫu thuật phải thực hiện dưới ánh đèn đơn sơ, có những người lính được đưa đến khi vết thương đã quá nặng, có những lúc chính cô cũng kiệt sức, nhưng chỉ cần nghe tiếng thương binh gọi, cô lại đứng dậy. Với Thùy Trâm, mỗi người lính nằm trên bàn mổ không chỉ là một bệnh nhân đó là một người đồng đội, một người con của quê hương, một sinh mạng mà cô phải cố gắng giữ lại bằng tất cả khả năng của mình.
Nhưng chiến tranh không cho cô nhiều thời gian để nghỉ ngơi bom đạn liên tục trút xuống, bệnh xá phải nhiều lần di chuyển. Cô cùng đồng đội sống giữa rừng sâu, luôn đối mặt với hiểm nguy. Có những đêm, sau một ngày dài cứu chữa thương binh, Thùy Trâm lại ngồi xuống viết nhật ký. Cô viết về đồng đội về những người đã hy sinh, về nỗi nhớ gia đình, về những rung động rất đỗi bình thường của một cô gái trẻ, và cả những lúc cô cảm thấy cô đơn, mệt mỏi, nhớ nhà.
Những trang nhật ký ấy cho chúng ta thấy một Đặng Thùy Trâm rất khác với hình ảnh một người anh hùng chỉ biết mạnh mẽ cô cũng biết đau biết khóc biết nhớ biết sợ. Nhưng cô vẫn bước tiếp. Bởi phía sau cô là những người đang cần được cứu chữa.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970.
Đặng Thùy Trâm cùng một số đồng đội đang trên đường công tác thì gặp lực lượng đối phương trong cuộc đụng độ ấy, cô bị bắn và hy sinh. Cô mới 27 tuổi, một người con gái đã ra đi khi tuổi thanh xuân còn dang dở. Cô chưa kịp sống một cuộc đời bình thường, chưa kịp trở về Hà Nội, chưa kịp khoác lên mình chiếc áo blouse trong một bệnh viện thời bình, chưa kịp thực hiện những ước mơ của tuổi trẻ. Nhưng câu chuyện về cô chưa kết thúc.
Sau khi Đặng Thùy Trâm hy sinh, những cuốn nhật ký cô viết trong chiến trường đã được một người lính Mỹ tìm thấy, ông giữ lại chúng thay vì tiêu hủy.
Nhiều năm sau, những trang nhật ký ấy trở về Việt Nam. Và cả đất nước biết đến một cô gái đã sống giữa chiến tranh bằng trái tim của một người bác sĩ và tâm hồn của một người trẻ. Những trang giấy đã vượt qua bom đạn, vượt qua thời gian để kể lại câu chuyện về một thế hệ đã sống một tuổi trẻ rất khác. Họ có những ước mơ riêng, có những tình cảm riêng. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đặt tuổi trẻ của mình vào giữa những năm tháng khốc liệt nhất.
Đặng Thùy Trâm là một trong những người như thế, cô không cầm súng trên chiến trường như một người lính, cô cầm dao mổ, cô cầm bông băng, cô cầm bút viết nhật ký. Và cô dùng những gì mình có để cứu người.
27 tuổi.
Một tuổi đời quá trẻ để nói về sự vĩnh biệt nhưng cũng đủ để một con người để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử. Chiến tranh đã lấy đi tuổi thanh xuân của Đặng Thùy Trâm nhưng không thể lấy đi những điều cô để lại đó là lòng nhân ái, là sự can đảm, là tình yêu quê hương và là một lời nhắc nhở rằng:
Có những thế hệ đã sống một tuổi trẻ không thuộc về riêng mình. Họ gửi tuổi xuân vào đất nước. Để hôm nay, chúng ta được sống những ngày bình yên hơn. Và giữa những trang nhật ký đã ngả màu thời gian, hình ảnh người nữ bác sĩ trẻ vẫn còn đó.
Một cô gái Hà Nội.
Một người thầy thuốc.
Một người con.
Một người đồng đội.
Và một người đã để lại cả tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường.
Đặng Thùy Trâm – người con gái của thời hoa lửa, đã ra đi ở tuổi 27, nhưng câu chuyện về cô vẫn còn sống mãi trong lòng những thế hệ sau.



