Bài viết

THỜI HOA LỬA - ĐỪNG ĐỂ HOÀ BÌNH CHỈ LÀ ĐIỀU HIỂN NHIÊN

Thái Nguyên18/07/2026Lý Thị Trà (Chi đoàn mầm non Phúc Lương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có người từng nói: “Thế hệ chúng ta lớn lên trong hòa bình nên rất dễ quên rằng hòa bình đã từng phải đánh đổi bằng máu.”

Tôi đã nghĩ về câu nói ấy rất nhiều.

Mỗi buổi sáng, khi tiếng trống trường vang lên, khi những em nhỏ tung tăng đến lớp, khi lá cờ Tổ quốc tung bay trong nắng sớm, tôi nhận ra rằng tất cả những điều bình dị ấy đã từng là ước mơ của biết bao thế hệ cha anh.

Có một thời, đất nước chìm trong bom đạn.

Những cánh đồng xanh trở thành chiến trường. Những con đường quê in đầy dấu chân người lính. Những lá thư viết vội, những lời hẹn ngày chiến thắng, những cuộc chia ly không biết ngày gặp lại… tất cả đã tạo nên một thời kỳ mà hôm nay chúng ta gọi bằng cái tên thật đẹp: Thời hoa lửa.

Đó là thời mà những người trẻ dám sống vì một lý tưởng lớn hơn chính bản thân mình.

Họ không hỏi Tổ quốc sẽ làm gì cho mình. Họ chỉ biết rằng khi đất nước cần, mình phải có mặt.

Có những chàng trai rời ghế nhà trường để vào chiến trường.

Có những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, ngày đêm mở đường, tải đạn, cứu thương giữa mưa bom bão đạn.

Có những người mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi.

Tuổi trẻ của họ không có những buổi hẹn hò, không có những dự định tương lai, không có cơ hội được nhìn thấy đất nước ngày thống nhất.

Nhưng chính họ đã làm nên mùa xuân cho dân tộc.

Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh của những người lính, mà còn là sự hy sinh thầm lặng của những người ở lại.

Đó là những người mẹ ngày ngày ngóng con.

Là người vợ trẻ ôm con đứng trước cổng làng chờ chồng.

Là những đứa trẻ lớn lên chỉ qua những câu chuyện kể về người cha chưa từng được gặp.

Chiến tranh kết thúc, nhưng những mất mát ấy vẫn còn mãi.

Hôm nay, chúng ta không còn phải sống trong khói lửa chiến tranh. Chúng ta được học tập, làm việc, yêu thương và theo đuổi ước mơ trong một đất nước hòa bình.

Chính vì vậy, lòng biết ơn không nên chỉ được nhắc đến vào những ngày kỷ niệm.

Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng cách sống có trách nhiệm hơn với bản thân, với gia đình và với Tổ quốc.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi tin rằng tiếp nối truyền thống không nhất thiết phải làm những điều thật lớn lao. Đó có thể là học tập nghiêm túc, lao động bằng tất cả nhiệt huyết, tham gia các hoạt động tình nguyện, gìn giữ những giá trị tốt đẹp của dân tộc và lan tỏa tinh thần yêu nước đến những người xung quanh.

Bởi mỗi việc làm tử tế hôm nay đều là cách để viết tiếp câu chuyện của “Thời hoa lửa”.

Thế hệ cha anh đã dùng tuổi trẻ để giành lấy hòa bình.

Còn thế hệ chúng ta có trách nhiệm giữ gìn hòa bình ấy bằng trí tuệ, bằng khát vọng cống hiến và bằng tình yêu dành cho quê hương, đất nước.

Để mai này, khi nhìn lại, chúng ta có thể tự hào nói rằng:

Ngọn lửa của một thời hào hùng chưa bao giờ tắt. Nó đang cháy trong trái tim của những người trẻ Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn