Thời hoa lửa - Hai người bạn bên hố bom
Tuấn là con nhà nông, dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn. Bình thì khỏe mạnh, vui tính, luôn là người khuấy động tiếng cười trong đơn vị. Họ cùng nhau làm việc, cùng nhau chia sẻ từng bát cơm độn sắn, từng chiếc áo vá chằng chịt.
Năm 1970, trên tuyến đường quốc lộ 3 qua Thái Nguyên, bom Mỹ dội xuống liên tục. Đội TNXP Đại đội 915 được giao nhiệm vụ giữ cho tuyến đường thông suốt. Trong đội có hai người bạn thân: Tuấn và Bình.
Tuấn là con nhà nông, dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn. Bình thì khỏe mạnh, vui tính, luôn là người khuấy động tiếng cười trong đơn vị. Họ cùng nhau làm việc, cùng nhau chia sẻ từng bát cơm độn sắn, từng chiếc áo vá chằng chịt.
Một buổi chiều, khi cả đội đang san lấp hố bom, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại. Tiếng còi báo động vang lên, mọi người lao vào hầm trú ẩn. Tuấn chạy sau cùng, nhưng bất ngờ vấp ngã ngay mép hố bom. Bình quay lại, không chút do dự, kéo bạn vào hầm. Bom nổ ngay phía sau, đất đá tung lên, nhưng cả hai thoát chết trong gang tấc.
Sau lần ấy, Tuấn nói: “Nếu không có cậu, chắc tôi đã nằm lại rồi.” Bình chỉ cười: “Đồng chí thì phải thế thôi. Mai này hòa bình, chúng ta còn về quê cùng nhau.”
Chiến tranh qua đi, cả hai đều sống sót. Họ giữ lời hứa, cùng nhau trở về quê hương, rồi vẫn gắn bó như anh em ruột thịt. Mỗi dịp gặp mặt TNXP, Tuấn và Bình lại kể câu chuyện bên hố bom năm ấy, coi đó là minh chứng cho tình đồng chí – thứ tình cảm thiêng liêng đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khốc liệt.


