Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Thời Hoa Lửa Hào Hùng

Ninh Bình18/04/2026Nguyễn Văn Thành (ĐHCQ 20A)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nguyễn Văn Thành

Chi đoàn ĐHCQ 20A

Thời Hoa Lửa

Có những năm tháng đi qua rồi không bao giờ trở lại. Nhưng chỉ cần nhắm mắt, ta vẫn nghe thấy tiếng bom rung chuyển mặt đất, thấy màu trời đỏ rực như hoa phượng cháy giữa mùa hè. Người ta gọi những năm tháng ấy là thời hoa lửa — khi tuổi trẻ nở rộ giữa khói đạn chiến tranh.

Mùa hè năm 1972, anh tôi lên đường nhập ngũ. Anh vừa tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi lẽ ra phải được yêu thương, mơ ước và sống những ngày bình yên. Nhưng chiến tranh không cho người ta quyền chọn lựa. Sáng anh đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ vá lại chiếc áo quân phục, từng mũi kim run run. Cha đứng bên hiên, điếu thuốc cháy dở trên tay mà quên cả rít. Tôi chạy theo anh đến đầu làng, nơi hàng tre xào xạc trong gió. – Ở nhà học cho giỏi, chờ anh về, – anh cười. Nụ cười ấy sáng như nắng sớm. Tôi không biết rằng đó là lần cuối cùng mình được nhìn thấy anh. Chiến trường nơi anh đến là tuyến đường trọng điểm. Ban ngày, máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Ban đêm, pháo sáng treo lơ lửng như những đốm lửa quái dị giữa không trung. Đất đá, khói bụi và tiếng nổ hòa vào nhau thành bản nhạc dữ dội của chiến tranh. Anh viết thư về, chữ nguệch ngoạc vì viết vội: “Ở đây, đất rung lên từng ngày. Nhưng em biết không, giữa bom đạn, anh vẫn thấy hoa nở. Hoa là nụ cười của đồng đội, là ánh mắt kiên cường của những cô gái thanh niên xung phong.” Trong đơn vị anh có Thu – cô gái mới mười chín tuổi, nhỏ bé nhưng gan dạ. Mỗi lần bom nổ, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì Thu đã lao ra kiểm tra đoạn đường bị sạt lở. Có lần anh hỏi: – Thu không sợ à? Cô chỉ cười: – Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ, đường sẽ bị cắt. Xe không qua được thì chiến trường phía trước lấy gì mà chiến đấu? Giữa lửa đạn, tình cảm của họ nảy mầm lặng lẽ. Không lời hẹn ước. Không những buổi hò hẹn. Chỉ là ánh nhìn vội vàng khi chuyền tay nhau bi đông nước, là khoảnh khắc sát cánh lấp hố bom trong màn đêm đặc quánh khói súng. Rồi cao trào của trận đánh ập đến. Đêm ấy, máy bay thả bom dồn dập xuống tuyến đường huyết mạch. Đất trời rung chuyển. Ánh lửa bùng lên đỏ rực, hắt bóng người chao đảo trên mặt đất. Đơn vị nhận lệnh phải giữ bằng được con đường cho đoàn xe sắp tới.

Thu cùng tổ xung phong lao ra giữa tiếng nổ chát chúa. Anh tôi chạy theo hỗ trợ. Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá văng khắp nơi. Anh choàng tỉnh giữa khói bụi mịt mù. Tiếng gọi nhau thất thanh vang lên trong đêm tối. Thu nằm đó, dưới lớp đất đá ngổn ngang. Anh lao tới, đôi tay run rẩy bới từng tảng đất. Nhưng tất cả đã quá muộn. Lần đầu tiên trong đời, giữa chiến trường khốc liệt, anh bật khóc. Sáng hôm sau, con đường vẫn thông. Đoàn xe vẫn vượt qua. Nhưng tuổi mười chín của Thu đã mãi mãi nằm lại. Trong lá thư cuối cùng gửi về, anh viết: “Nếu một ngày anh không về, đừng buồn. Vì anh đã sống trọn tuổi hai mươi của mình giữa thời hoa lửa. Có những người ngã xuống để đất nước này được nở hoa trong hòa bình.” Bức thư ấy đến cùng tờ giấy báo tử. Mẹ tôi ngồi lặng trước hiên nhà. Không tiếng gào khóc. Chỉ có khoảng trời như sụp xuống trong ánh mắt người mẹ mất con. Chiến tranh rồi cũng qua đi. Đất nước thống nhất. Những cánh đồng xanh trở lại. Trẻ con lại tung tăng đến trường dưới hàng phượng đỏ. Nhưng mỗi mùa hè, khi hoa phượng cháy rực một góc trời, tôi lại nhớ đến anh. Nhớ đến Thu. Nhớ đến bao người trẻ đã gửi tuổi xuân của mình vào lửa đạn.

Thời hoa lửa ấy đã thiêu rụi biết bao ước mơ riêng, nhưng lại thắp sáng một giấc mơ chung — giấc mơ hòa bình cho dân tộc. Giờ đây, khi đứng giữa sân trường yên ả, nghe tiếng ve râm ran, tôi chợt hiểu: sự bình yên mình đang có được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những mối tình chưa kịp gọi thành tên. Hoa phượng rồi sẽ tàn theo mùa. Nhưng ngọn lửa của một thời tuổi trẻ cháy hết mình vì Tổ quốc sẽ còn rực sáng mãi trong ký ức của những người ở lại. Đó là thời hoa lửa — thời của hy sinh, của yêu thương và của những trái tim không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn