THỜI HOA LỬA – KHI TUỔI TRẺ HÓA THÀNH BẤT TỬ
Có những mùa xuân được đánh dấu bằng sắc hoa rực rỡ. Nhưng cũng có một mùa xuân của dân tộc được viết nên bằng khói lửa chiến tranh, bằng máu đào của biết bao người con đất Việt. Người ta gọi đó là “Thời hoa lửa” – thời của những con người mang tuổi thanh xuân đẹp nhất gửi lại nơi chiến trường để đất nước được nở hoa trong hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi lần lật giở những trang sử hào hùng, lòng tôi vẫn không khỏi xúc động. Có những chàng trai vừa tròn mười tám, đôi vai còn chưa kịp quen với cuộc sống bình yên đã khoác ba lô lên đường. Có những cô gái tuổi đôi mươi gác lại ước mơ, mái tóc xanh và cả tuổi xuân để trở thành thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến, y tá chiến trường. Họ ra đi không phải vì muốn trở thành anh hùng, mà bởi trong tim họ luôn cháy bỏng một niềm tin: “Nếu Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng.”
Họ đã sống trong những năm tháng khắc nghiệt nhất. Bữa cơm có khi chỉ là nắm cơm vắt, ngụm nước suối. Những cánh rừng Trường Sơn, những cung đường đầy bom đạn, những trận mưa rừng và cả những đêm trắng giữa tiếng máy bay gầm rú đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên. Thế nhưng giữa gian khổ ấy, họ vẫn hát, vẫn cười, vẫn viết thư về cho gia đình bằng tất cả niềm lạc quan. Bởi họ tin rằng sau những ngày khói lửa, đất nước nhất định sẽ có hòa bình.
Có người trở về với tấm huân chương trên ngực áo. Có người trở về với những vết thương mang theo suốt cuộc đời. Và cũng có biết bao người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp sống hết thanh xuân của mình nhưng đã sống một cuộc đời trọn vẹn cho Tổ quốc.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh của những người lính, mà còn là hình ảnh những người mẹ Việt Nam. Những người mẹ lặng lẽ tiễn con lên đường, giấu nước mắt sau nụ cười động viên. Có người mẹ tiễn một người con, có người mẹ tiễn hai, ba người con và mãi mãi không được đón họ trở về. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần để cả dân tộc đi đến ngày toàn thắng.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, bước trên những con đường rộng mở, học tập trong những ngôi trường khang trang, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Mỗi lá cờ đỏ tung bay trong gió, mỗi tiếng cười của trẻ thơ, mỗi mùa lúa chín trên quê hương đều được đánh đổi bằng máu xương của lớp lớp cha anh đi trước.
Là đoàn viên, là thế hệ trẻ hôm nay, tôi hiểu rằng tri ân không chỉ dừng lại ở những nén hương hay những bó hoa trong ngày kỷ niệm. Tri ân còn là sống tử tế, học tập không ngừng, lao động bằng tất cả trách nhiệm, góp sức xây dựng quê hương ngày một giàu đẹp. Đó chính là cách để ngọn lửa của một thời hoa lửa tiếp tục được thắp sáng trong thời đại mới.
“Thời hoa lửa” đã khép lại, nhưng những con người của thời hoa lửa sẽ mãi sống trong trái tim dân tộc. Họ đã biến tuổi xuân thành huyền thoại, biến sự hy sinh thành nền móng cho hòa bình hôm nay. Và chúng ta – những người đang sống trong những ngày bình yên – sẽ mãi ghi nhớ, biết ơn và tiếp bước, để Tổ quốc Việt Nam luôn vững vàng, tươi đẹp như ước nguyện của các thế hệ cha anh.



