Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Quảng Bình, dải đất hẹp miền Trung đầy nắng gió, đã trở thành một trong những tuyến lửa ác liệt nhất của cả nước. Ngày qua ngày, nơi đây phải oằn mình gánh chịu những trận bom dội xuống không ngớt. Đất trời rung chuyển, làng mạc tiêu điều, nhưng giữa khói lửa chiến tranh, vẫn bừng sáng lên hình ảnh của những con người bình dị mà phi thường.

Đắk Lắk21/04/2026Dương Lan Thùy (Đoàn xã Ea Knốp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là những chàng trai, cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ, những con người đã rời xa mái nhà, rời xa gia đình, mang theo trong tim một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: “Đất nước rồi sẽ hòa bình”. Họ sống giữa gian khổ, đối mặt với hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ lùi bước. Bởi với họ: “Tổ quốc là điều thiêng liêng nhất”.

Trong dòng ký ức của bác Tuyến, một nữ thanh niên xung phong năm xưa, là một câu chuyện mà mỗi khi nhắc lại, giọng bác vẫn chùng xuống, ánh mắt thả xa xăm về một miền ký ức không thể nào quên.

Đó là một buổi trưa định mệnh…!

Bầu trời hôm ấy không yên ả như mọi ngày. Từ xa, tiếng động cơ máy bay vọng lại, mỗi lúc một gần, mỗi lúc một dồn dập, máy bay Boeing B-52 Stratofortress gầm rú trên bầu trời. Bom trút xuống dữ dội, rung chuyển cả đất trời. Một loạt bom rơi trúng khu vực đơn vị đang đóng quân. Sau trận đánh, đơn vị có một chiến sĩ hi sinh và 16 người dân vô tội thiệt mạng.

Từng loạt bom trút xuống, dồn dập và khốc liệt. Mặt đất rung lên từng hồi, không gian chìm trong khói bụi và tiếng nổ.

Khi mọi thứ tạm lắng xuống, sự im lặng bao trùm, một sự im lặng nặng nề đến nghẹn lòng.

Đơn vị bắt đầu kiểm tra lại lực lượng. Và rồi, nỗi đau ập đến khi biết rằng đã có đồng đội và cả những người dân vô tội không còn nữa…

Trong số đó, có đồng chí Toàn, người chiến sĩ nuôi quân hiền lành, ít nói nhưng luôn tận tụy. Công việc của anh không phải là cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại là người âm thầm giữ lửa cho cả đơn vị, bằng những bữa cơm giản dị, bằng sự chu đáo trong từng việc nhỏ.

Trưa hôm ấy, như bao ngày khác, Toàn dậy sớm chuẩn bị cơm nước. Từng phần ăn được sắp xếp gọn gàng, chỉn chu, như chính con người anh vậy. Anh chờ đồng đội trở về sau nhiệm vụ, mang theo một niềm vui nhỏ bé: “Mọi người sẽ có một bữa cơm ấm áp giữa chiến trường khắc nghiệt”.

Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc rất ngắn của định mệnh, anh đã ra đi, rời xa đơn vị… và không thể nào quay trở lại.

Đến giờ cơm, không thấy Toàn đâu, cả đơn vị bắt đầu lo lắng. Một linh cảm chẳng lành len lỏi trong từng người. Họ chia nhau đi tìm, gọi tên anh giữa cánh đồng rộng lớn.

- “Toàn ơi”…

- “Toàn ơi, Anh ở đâu”…

- “Toàn ơi…nghe thấy chúng tôi không?”

Những tiếng gọi cứ thế vang lên, lúc rõ, lúc nghẹn tan vào khoảng không mênh mông của đồng đất.

Không có tiếng đáp lại. Chỉ còn gió thổi và một nỗi lặng im đến quặn lòng.

Và rồi… họ tìm thấy anh!

Giữa không gian vắng lặng của cánh đồng, người đồng đội thân quen nằm đó, lặng im. Không còn nụ cười hiền lành, không còn dáng vẻ tất bật thường ngày. Tất cả như lặng lại trong một khoảnh khắc đau xót tột cùng.

Không ai nói nên lời, chỉ có những ánh mắt đỏ hoe, những bàn tay run run nắm chặt.

Họ nhận ra anh, không phải bằng hình dáng quen thuộc, mà bằng một dấu vết nhỏ trên cánh tay, dấu tích của một lần thực hiện nhiệm vụ trước đó. Một chi tiết rất nhỏ… nhưng lại trở thành điều duy nhất để nhận ra người đồng đội thân yêu.

Chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, cả đơn vị lặng lẽ tiễn đưa anh về nơi yên nghỉ. Không có những nghi lễ lớn, không có hoa cũng chẳng có nhạc, chỉ có tấm lòng của những người ở lại, chân thành, sâu lắng và đầy nỗi tiếc thương.

Trên bầu trời, tiếng máy bay vẫn còn văng vẳng. Nhưng lúc ấy, trong họ không có nỗi sợ, chỉ còn lại một điều duy nhất: “Phải tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu, để xứng đáng với những người đã ngã xuống”.

Câu chuyện về Toàn, một người lính nuôi quân thầm lặng chỉ là một lát cắt nhỏ trong bức tranh lớn của “Thời hoa lửa”.

Chính những con người bình dị như anh đã làm nên chiều sâu và vẻ đẹp của một thời kỳ lịch sử. Một thời mà tuổi trẻ không chọn an yên, mà chọn cống hiến. Không sống cho riêng mình, mà sống cho đất nước. Họ đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì họ để lại thì không bao giờ mất đi. Đó không chỉ là ký ức, đó là ngọn lửa, ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng,
của niềm tin vào ngày mai.

Ngọn lửa ấy, hôm nay vẫn đang được trao lại cho thế hệ trẻ. Để mỗi chúng ta hiểu rằng: “Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có”. Và sống xứng đáng với quá khứ chính là cách đẹp nhất để tri ân “Thời hoa lửa” một thời đã đi qua, nhưng sẽ còn mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn