THỜI HOA LỬA: LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC – KHÁT VỌNG "MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI"
Lên đường nhập ngũ khi đang là sinh viên xuất sắc của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, Nguyễn Văn Thạc mang theo lý tưởng rực cháy của thế hệ thanh niên trí thức gác lại giấc mơ giảng đường để xẻ dọc Trường Sơn cứu nước. Cuốn nhật ký anh để lại không chỉ là ghi chép cá nhân mà còn là bản hùng ca bi tráng, đại diện cho tâm hồn lãng mạn, khí phách anh hùng và khát vọng hòa bình của cả một "thời hoa lửa".

Vào những năm đầu của thập niên 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và ác liệt nhất, phong trào "Ba sẵn sàng" và tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết trong trái tim hàng vạn thanh niên miền Bắc. Hàng loạt sinh viên các trường đại học đã quyết định "xếp bút nghiên lên đường chiến đấu", và Nguyễn Văn Thạc là một trong những đại diện tiêu biểu nhất của thế hệ hào hùng ấy.
Sinh năm 1952 tại Hà Nội, Nguyễn Văn Thạc vốn là một học sinh giỏi văn toàn miền Bắc nhưng lại trúng tuyển vào khoa Toán - Cơ của Đại học Tổng hợp Hà Nội. Tương lai rạng rỡ của một nhà khoa học đang rộng mở phía trước, nhưng trước cảnh đất nước chia cắt, người thanh niên trẻ không thể ngồi yên. Tháng 9 năm 1971, anh khoác lên mình màu xanh áo lính, mang theo hành trang vào chiến trường không chỉ là cây súng, mà còn là tâm hồn lãng mạn, yêu cái đẹp và một cuốn sổ tay nhỏ để ghi lại những tháng ngày hành quân rực lửa.
Dọc theo những cung đường Trường Sơn bom cày đạn xới, Nguyễn Văn Thạc đã viết nên những trang nhật ký thấm đẫm tình yêu quê hương, tình đồng chí và những trăn trở sâu sắc về lẽ sống của tuổi trẻ. Những dòng chữ được viết vội vã dưới giao hào, giữa những trận bom rải thảm, không hề nhuốm màu bi quan mà ngập tràn niềm tin vào ngày chiến thắng. Anh từng viết: "Nếu như tôi không trở lại - Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng này? Nhưng tôi tin, thế hệ chúng tôi sẽ có người viết tiếp".
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành "chảo lửa" khốc liệt nhất. Nguyễn Văn Thạc cùng đồng đội lao vào trận chiến bảo vệ Thành cổ với tinh thần quả cảm phi thường. Giữa những trận giáp lá cà giành giật từng tấc đất, người sinh viên Hà Nội năm xưa đã chiến đấu ngoan cường như một người lính dạn dày sương gió. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại ngã ba Long Hưng (Quảng Trị), quả đạn pháo của kẻ thù đã cướp đi sinh mệnh của anh. Nguyễn Văn Thạc ngã xuống khi tuổi đời mới tròn hai mươi – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người.
Dù thân xác đã hòa vào lòng đất mẹ, nhưng cuốn sổ tay anh gửi lại tuyến sau đã trở thành một di sản vô giá. Được xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi", những trang viết của Nguyễn Văn Thạc đã làm rung động hàng triệu trái tim, trở thành bức tượng đài bằng chữ về một "thời hoa lửa". Anh và thế hệ của mình đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, gửi lại thanh xuân rực rỡ nhất để đổi lấy sự trường tồn, tự do cho Tổ quốc.



