Thời Hoa Lửa – Mẹ Nguyễn Thị Đãi
Làng quê của mẹ nằm bên dòng sông nhỏ. Những ngày chưa có chiến tranh, cuộc sống bình dị với tiếng gà gáy sớm, tiếng võng ru con và mùi rơm mới sau mùa gặt. Mẹ cùng chồng tần tảo trên đồng ruộng, nuôi các con lớn lên bằng những bữa cơm đạm bạc nhưng chan chứa tình thương.
Thời Hoa Lửa – Mẹ Nguyễn Thị Đãi
Mỗi người mẹ đều có một cách yêu con.
Có người ôm con vào lòng để chở che.
Có người tiễn con ra trận để gìn giữ non sông.
Mẹ Nguyễn Thị Đãi thuộc về những người mẹ của thời hoa lửa – những người đã gửi cả trái tim mình theo bước chân người lính.
Làng quê của mẹ nằm bên dòng sông nhỏ. Những ngày chưa có chiến tranh, cuộc sống bình dị với tiếng gà gáy sớm, tiếng võng ru con và mùi rơm mới sau mùa gặt. Mẹ cùng chồng tần tảo trên đồng ruộng, nuôi các con lớn lên bằng những bữa cơm đạm bạc nhưng chan chứa tình thương.
Rồi chiến tranh ập đến.
Những cánh đồng xanh hóa thành hố bom. Tiếng máy bay gầm rú thay cho tiếng sáo diều. Đêm xuống, ánh đèn dầu được che kín, chỉ còn những đốm lửa nhỏ lập lòe trong căn hầm tránh bom.
Người con trai lớn của mẹ xin lên đường nhập ngũ.
Mẹ lặng lẽ ngồi khâu lại chiếc áo lính. Từng đường kim đều đặn như muốn gửi vào đó lời dặn dò mà mẹ không nói thành lời.
Đến giờ chia tay, mẹ chỉ bảo:
"Con đi vì nước. Mẹ ở nhà vì con."
Người con cúi đầu, ôm mẹ thật chặt rồi bước đi.
Bóng áo xanh khuất dần sau lũy tre.
Mẹ đứng rất lâu.
Chiến tranh kéo dài.
Người con thứ hai tiếp bước anh mình.
Rồi người con thứ ba cũng tình nguyện ra trận.
Ngôi nhà nhỏ ngày nào đông tiếng cười, nay chỉ còn mẹ lặng lẽ bên khung cửi và mảnh vườn đầy gió.
Ban ngày mẹ làm ruộng.
Ban đêm mẹ vá áo cho bộ đội, giã gạo, nấu cơm, đào hầm bí mật, nuôi giấu cán bộ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cấy lúa nay chai sần vì cuốc đất và khiêng từng bao gạo tiếp tế.
Có người hỏi mẹ:
"Mẹ không sợ sao?"
Mẹ mỉm cười:
"Còn đất nước thì còn mình."
Một chiều cuối năm, người cán bộ xã ghé vào nhà.
Ông cúi đầu rất lâu.
Mẹ hiểu.
Không cần mở lá thư, mẹ cũng biết điều gì đang chờ phía trước.
Tờ giấy báo tử đầu tiên được đặt lên bàn thờ.
Khói nhang bay lên mờ cả căn nhà.
Đêm ấy, mẹ ngồi bên bậu cửa đến sáng.
Không ai nghe tiếng mẹ khóc.
Chỉ có gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo mùi lúa non và nỗi nhớ không lời.
Rồi những năm sau, thêm những tin dữ.
Mỗi lần mất con, trái tim mẹ như vỡ thêm một mảnh.
Nhưng mẹ vẫn sống.
Vẫn cày cấy.
Vẫn góp từng đấu gạo cho tiền tuyến.
Vẫn động viên lớp thanh niên trong làng lên đường.
Bởi mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con sẽ không vô nghĩa nếu đất nước có ngày hòa bình.
Mùa xuân năm đất nước thống nhất, cờ đỏ sao vàng tung bay trên khắp làng quê.
Tiếng trẻ con nô đùa vang lên trên con đường từng đầy hố bom.
Mẹ bước ra sân, nhìn bầu trời trong xanh.
Lần đầu tiên sau bao năm, không còn tiếng máy bay.
Không còn tiếng đại bác.
Chỉ còn tiếng chim gọi bầy trên hàng tre.
Mẹ khẽ thắp nén hương trước bàn thờ các con.
Mẹ nói rất nhỏ:
"Các con ơi... đất nước mình hòa bình rồi."
Nhiều năm sau, mẹ Nguyễn Thị Đãi được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Khi mọi người chúc mừng, mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp:
"Vinh dự này không của riêng tôi. Đó là của những người con đã nằm lại và của biết bao bà mẹ Việt Nam đã gửi con mình cho Tổ quốc."
Mái tóc mẹ bạc trắng theo năm tháng.
Đôi mắt đã mờ.
Nhưng mỗi khi kể về những người con, ánh mắt ấy vẫn sáng lên niềm tự hào.
Đối với mẹ, các con chưa bao giờ rời xa.
Các con vẫn sống trong màu xanh của lúa, trong tiếng chuông trường mỗi sáng, trong lá cờ đỏ tung bay giữa trời hòa bình.
Bởi có những con người không còn hiện diện giữa cuộc đời, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành nền móng cho những mùa xuân của dân tộc.
Và cũng bởi có những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Đãi, lịch sử Việt Nam không chỉ được viết bằng những chiến thắng, mà còn được viết bằng nước mắt, lòng son và tình yêu Tổ quốc sâu nặng.
Đó là những người mẹ của thời hoa lửa – bình dị mà vĩ đại, lặng lẽ mà bất tử.



