THỜI HOA LỬA – NGÀY GẶP LẠI CON GÁI
Những ngày tháng Bảy, trong chuyến công tác về xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai, tôi được nghe kể về bác Hà Văn Phúc – một cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia.
Điều khiến mọi người xúc động không chỉ là những năm tháng chiến đấu gian khổ của bác, mà còn là câu chuyện về ngày bác trở về gặp lại đứa con gái đầu lòng sau gần mười năm xa cách.
Bác Phúc sinh năm 1957 trong một gia đình nghèo ở vùng núi. Năm 1978, khi đất nước còn nhiều khó khăn, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ngày nhận lệnh đi làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, bác vừa lập gia đình chưa lâu. Vợ bác lúc ấy đang mang thai đứa con đầu lòng.
Trước lúc lên đường, người vợ trẻ nắm chặt tay chồng:
"Anh đi mạnh khỏe. Em và con sẽ đợi anh về."
Không ai ngờ lời hứa ấy lại kéo dài gần mười năm.
Những năm làm nhiệm vụ ở Campuchia là quãng thời gian không thể nào quên đối với bác.
Khí hậu khắc nghiệt, sốt rét rừng hoành hành. Có những tháng đơn vị hành quân liên tục qua rừng sâu. Nhiều đồng đội ngã xuống vì bom đạn, nhiều người kiệt sức vì bệnh tật.
Điều khiến bác đau lòng nhất là không thể ở bên gia đình.
Ngày con gái đầu lòng chào đời, bác chỉ nhận được một lá thư báo tin từ quê nhà.
Trong thư, người vợ viết:
"Con gái rất giống anh."
Chỉ một câu ngắn ngủi ấy cũng khiến người lính trẻ cầm lá thư mà rưng rưng nước mắt.
Suốt những năm sau đó, bác chỉ được nhìn thấy con qua vài tấm ảnh đen trắng gửi từ quê ra.
Tấm ảnh đầu tiên là khi con tròn một tuổi.
Tấm ảnh thứ hai là lúc con bắt đầu đi học.
Rồi những bức ảnh tiếp theo.
Mỗi lần nhận được thư, bác đều cất giữ cẩn thận như báu vật.
Đồng đội thường đùa:
"Có khi về nhà con gái không nhận ra bố đâu."
Bác chỉ cười nhưng trong lòng luôn canh cánh nỗi nhớ gia đình.
Năm 1987, sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác được xuất ngũ trở về quê hương.
Chuyến xe khách đưa bác về gần nhà vào một chiều cuối thu.
Đi bộ trên con đường đất quen thuộc, trái tim người lính đập liên hồi.
Ngôi nhà nhỏ vẫn đó.
Người vợ đứng trước sân.
Còn cô bé đang chơi dưới gốc mận chính là con gái bác.
Lúc ấy con bé đã gần chín tuổi.
Bác bước đến.
Người vợ bật khóc.
Còn cô bé thì nép sau lưng mẹ.
Nó nhìn người đàn ông mặc bộ quân phục đã cũ bằng ánh mắt xa lạ.
Bác nghẹn ngào hỏi:
"Con có biết bố là ai không?"
Cô bé lắc đầu.
Khoảnh khắc ấy, người lính từng đối mặt với bom đạn chiến tranh bỗng thấy mắt mình cay xè.
Bác lấy từ ba lô ra một con búp bê bằng gỗ mà mình đã cặm cụi làm trong những đêm ở đơn vị.
Con bé cầm món quà rồi nhìn thật lâu.
Sau đó nó hỏi:
"Bố thật à?"
Nghe câu nói ấy, bác không cầm được nước mắt.
Bác ôm chầm lấy con gái.
Hai cha con khóc giữa sân nhà trong niềm vui đoàn tụ sau gần mười năm xa cách.
Đó là khoảnh khắc bác nhớ nhất trong cuộc đời mình.
Sau khi trở về Sơn Lương, bác bắt đầu lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng.
Nhờ đức tính chịu khó của người lính, gia đình bác từng bước phát triển kinh tế, trồng quế, trồng rừng và chăn nuôi.
Các con trưởng thành, có công việc ổn định.
Hiện nay, bác vẫn tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và tích cực giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi khi kể về những năm tháng chiến tranh, bác luôn nói:
"Điều quý giá nhất không phải huân chương hay thành tích. Điều quý giá nhất là được trở về, được nhìn thấy gia đình bình yên."
Nhìn người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng ngồi bên con cháu quây quần, tôi càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.
Có những người đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Có những người cha phải xa gia đình gần một thập kỷ.
Có những đứa trẻ lớn lên chỉ biết cha qua những bức ảnh cũ.
Tất cả những hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc.
Và đó cũng chính là những bông hoa đẹp nhất nở lên từ một thời hoa lửa không thể nào quên.



