THỜI HOA LỬA NGỌN LỬA LÝ TƯỞNG MANG TÊN DƯƠNG BẠCH MAI
CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI
TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH
THỜI HOA LỬA
NGỌN LỬA LÝ TƯỞNG MANG TÊN DƯƠNG BẠCH MAI
Có những con đường đưa ta đến tương lai.
Có những mái trường nuôi dưỡng ước mơ.
Và cũng có những cái tên khiến mỗi người phải dừng lại để tự hỏi: Người ấy là ai? Họ đã sống như thế nào để tên mình được đặt cho một ngôi trường?
Trên mảnh đất xã Phước Hải, Thành phố Hồ Chí Minh, có một ngôi trường mang tên THPT Dương Bạch Mai. Mỗi ngày, tiếng trống trường vẫn vang lên, từng lớp học sinh hồn nhiên bước qua cánh cổng trường, mang theo bao khát vọng của tuổi trẻ. Nhưng phía sau cái tên ấy là hình ảnh của một người chiến sĩ cộng sản kiên trung, một trí thức yêu nước đã dành trọn cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc. Đó chính là đồng chí Dương Bạch Mai.
Dương Bạch Mai sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước ở Nam Bộ. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong xiềng xích của thực dân, ông sớm nhận ra rằng muốn dân tộc được tự do thì phải có những người dám đứng lên đấu tranh. Ở tuổi thanh niên – tuổi đẹp nhất của đời người – thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên, ông đã chọn con đường cách mạng.
Đó là con đường không trải đầy hoa. Mà là con đường của những cuộc truy lùng. Của những lần hoạt động bí mật. Của nhà lao, gông cùm và sự hy sinh. Nhưng chưa bao giờ ông chùn bước. Bởi trong tim ông luôn cháy bỏng một niềm tin: “Việt Nam nhất định sẽ độc lập”
Những năm hoạt động cách mạng, Dương Bạch Mai không chỉ là một cán bộ kiên trung mà còn là một nhà tuyên truyền xuất sắc. Ông dành nhiều tâm huyết để giác ngộ quần chúng, truyền ngọn lửa yêu nước đến với thanh niên, công nhân và nhân dân lao động.
Ông hiểu rằng sức mạnh của cách mạng không chỉ đến từ vũ khí, mà còn được tạo nên bởi niềm tin của Nhân dân.
Có những đêm thức trắng viết tài liệu. Có những cuộc họp diễn ra trong bí mật. Có những lần phải thay đổi nơi ở liên tục để tránh sự truy bắt của kẻ thù. Mỗi bước đi đều đối mặt với hiểm nguy. Nhưng mỗi bước đi cũng đưa cách mạng tiến gần hơn đến thắng lợi. Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước bước vào thời kỳ mới với muôn vàn thử thách. Dương Bạch Mai tiếp tục được Đảng và Nhà nước giao nhiều trọng trách quan trọng. Dù ở bất kỳ cương vị nào, ông cũng luôn giữ lối sống giản dị, liêm khiết, gần dân và hết lòng phụng sự Tổ quốc.
Điều làm nên giá trị của ông không chỉ là trí tuệ của một nhà lãnh đạo, mà còn là phẩm chất của một người cộng sản suốt đời đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân. Ông đã dành trọn cuộc đời mình để cống hiến, không màng danh lợi, không tìm kiếm sự vinh danh. Có lẽ cũng chính vì thế mà hôm nay, tên ông vẫn được các thế hệ sau trân trọng gìn giữ
Một ngày, khi đi ngang qua Trường THPT Dương Bạch Mai ở xã Phước Hải, tôi chợt đứng lại trước bảng tên của ngôi trường. Tiếng trống tan học vang lên. Những tà áo trắng nối nhau bước ra cổng trường với biết bao ước mơ và hy vọng.
Tôi bỗng nghĩ….: Liệu các em có biết vì sao ngôi trường mình đang học lại mang tên Dương Bạch Mai? Liệu các em có biết rằng để có những lớp học yên bình hôm nay, đã có biết bao người thanh niên năm xưa dám đánh đổi cả tuổi xuân, hạnh phúc và cả tính mạng của mình?
Có lẽ, chính cái tên ấy là một bài học lịch sử sống động nhất. Một bài học không nằm trong những trang sách. Mà hiện diện ngay trên mái trường, nhắc nhở mỗi thế hệ học sinh về trách nhiệm đối với quê hương và đất nước. Đọc về cuộc đời Dương Bạch Mai, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những chiến hào rực lửa hay những trận đánh vang dội.
“Thời hoa lửa” còn là những con người mang trong tim một lý tưởng lớn lao. Là những thanh niên dám từ bỏ cuộc sống riêng để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Là những cán bộ kiên trung âm thầm cống hiến bằng trí tuệ, bằng niềm tin và bằng cả cuộc đời mình. Dương Bạch Mai là một trong những người như thế.
Là một đoàn viên thanh niên và Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tôi càng cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của việc tiếp nối truyền thống cách mạng. Chúng tôi không còn sống trong khói lửa chiến tranh, nhưng đang sống trong một thời đại đòi hỏi bản lĩnh, trí tuệ và tinh thần cống hiến không kém.
Mỗi bài giảng dành cho trẻ thơ, mỗi hoạt động tình nguyện, mỗi phong trào của Đoàn, mỗi việc làm vì cộng đồng đều là cách để thế hệ trẻ hôm nay viết tiếp những trang sử đẹp bằng trách nhiệm và tình yêu quê hương.
Đó cũng là cách chúng tôi tri ân những người đi trước:Tri ân những con người như Dương Bạch Mai. Ngọn lửa mà ông thắp lên không còn là ngọn lửa của chiến tranh.Đó là ngọn lửa của lý tưởng của lòng yêu nước, của tinh thần phụng sự Nhân dân. Và ngọn lửa ấy vẫn đang cháy trong từng mái trường, từng đoàn viên, từng người trẻ Việt Nam hôm nay.
Để mỗi khi nhìn thấy dòng chữ “THPT Dương Bạch Mai”, chúng ta không chỉ nhớ đến tên một ngôi trường, mà còn nhớ đến một con người đã hiến dâng trọn đời cho Tổ quốc; để từ đó nhắc nhở chính mình phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm và xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh trong những năm tháng hào hùng của thời hoa lửa.



