THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA TUỔI TRẺ CỦA NGUYỄN VĂN THẠC
Mùa thu năm 1971, sân trường Đại học Tổng hợp Hà Nội ngập lá vàng. Trong lớp học nhỏ, chàng sinh viên trẻ Nguyễn Văn Thạc vẫn miệt mài bên trang sách. Thạc yêu văn chương, yêu những bài thơ lãng mạn và mang trong tim biết bao ước mơ của tuổi hai mươi. Bạn bè thường bảo Thạc hiền lành, sống nội tâm, thích ghi lại những suy nghĩ của mình vào cuốn nhật ký cũ đã sờn góc. Trong từng trang giấy, cậu viết về giảng đường, về bạn bè, về những rung động đầu đời và cả khát vọng cống
Mùa thu năm 1971, sân trường Đại học Tổng hợp Hà Nội ngập lá vàng. Trong lớp học nhỏ, chàng sinh viên trẻ Nguyễn Văn Thạc vẫn miệt mài bên trang sách. Thạc yêu văn chương, yêu những bài thơ lãng mạn và mang trong tim biết bao ước mơ của tuổi hai mươi.
Bạn bè thường bảo Thạc hiền lành, sống nội tâm, thích ghi lại những suy nghĩ của mình vào cuốn nhật ký cũ đã sờn góc. Trong từng trang giấy, cậu viết về giảng đường, về bạn bè, về những rung động đầu đời và cả khát vọng cống hiến cho đất nước.
Nhưng khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Thạc đã gấp lại trang sách.
Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, cậu đứng rất lâu bên khung cửa sổ ký túc xá. Ngoài kia, hàng cây vẫn xào xạc trong gió thu. Cậu lặng lẽ mở cuốn nhật ký, viết những dòng chữ nắn nót:
"Tuổi hai mươi đẹp nhất là khi được sống cho Tổ quốc."
Rồi Thạc lên đường.
Những tháng ngày ở chiến trường không hề giống những gì cậu từng tưởng tượng. Đó là những cuộc hành quân xuyên rừng Trường Sơn, những đêm mưa rừng lạnh buốt, những bữa cơm vội giữa tiếng bom gầm. Nhưng giữa gian khổ, Thạc vẫn giữ thói quen viết nhật ký.
Cậu ghi lại hình ảnh đồng đội chia nhau từng ngụm nước, ghi lại nỗi nhớ Hà Nội da diết, và cả niềm tin mãnh liệt rằng ngày mai đất nước sẽ hòa bình.
Một đêm hành quân, đơn vị dừng chân bên triền đồi. Ánh trăng nhạt hắt xuống những gương mặt trẻ còn vương bùn đất. Thạc ngồi dựa gốc cây, viết thêm vài dòng cuối ngày.
Người bạn bên cạnh hỏi:
– Thạc này, cậu không sợ sao?
Thạc mỉm cười:
– Có chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi bước thì đất nước này sẽ ra sao?
Nụ cười ấy bình thản mà kiên định.
Mùa hè năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới hai mươi.
Cuốn nhật ký của anh được đồng đội giữ lại. Nhiều năm sau, những trang viết ấy được xuất bản thành cuốn sách Mãi mãi tuổi hai mươi, lay động biết bao thế hệ.
Người ta đọc những dòng chữ của anh để hiểu rằng: có một thời tuổi trẻ Việt Nam đã sống như những đóa hoa đỏ giữa lửa đạn.
Và trong thời hoa lửa ấy, Nguyễn Văn Thạc là một ngọn lửa đẹp – âm thầm cháy sáng, để lại ánh sáng không bao giờ tắt trong lòng dân tộc.


