THỜI HOA LỬA – NGƯỜI CON GÁI GÁNH HAI VAI TRÁCH NHIỆM
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Tác giả: Nguyễn Văn Toàn – Đoàn thanh niên Chi đoàn Công an xã
THÔNG TIN NHÂN VẬT
- Họ và tên nhân vật: Lương Thị Nền
- Năm ngày: 3/6/1956
- Quê quán: Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Nơi ở hiện nay: Xóm 1, Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Đơn vị công tác trong kháng chiến: Đại đội Thanh niên xung phong N23
- Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Đại đội Thanh niên xung phong N23

Hình ảnh Đoàn xã Vân Du thăm hỏi, động viên, tặng quà cho cựu thanh niên xung phong Lương Thị Nền
Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong dòng chảy hào hùng ấy, có những người con trai khoác súng ra trận, nhưng cũng có biết bao người con gái lặng lẽ bước vào lực lượng Thanh niên xung phong, mang trên vai những nhiệm vụ không kém phần gian khổ và hiểm nguy. Câu chuyện về Lương Thị Nền là hình ảnh tiêu biểu của những người con gái đã biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng, đồng thời gánh vác trách nhiệm đối với gia đình trong những năm tháng khó khăn nhất.
Sinh ngày 3 tháng 6 năm 1956 tại xóm 1, xã Vân Du, Lương Thị Nền lớn lên trong một gia đình thuần nông. Gia đình đông con nhưng không có con trai, vì vậy từ nhỏ bà đã quen với việc cùng cha mẹ gánh vác những công việc nặng nhọc. Những buổi cày bừa, gánh lúa, chăn trâu hay chăm sóc cha mẹ già đã rèn luyện cho cô gái trẻ một ý chí bền bỉ và tinh thần trách nhiệm từ rất sớm. Trong suy nghĩ của nhiều người khi ấy, người con gái duy nhất ở nhà sẽ là chỗ dựa của gia đình. Thế nhưng khi Tổ quốc cần, Lương Thị Nền vẫn lựa chọn khoác ba lô lên đường, bởi bà tin rằng lòng yêu nước không phân biệt trai hay gái, và mỗi người đều có trách nhiệm góp phần bảo vệ quê hương.
Ngày chia tay, cha mẹ vừa tự hào vừa lo lắng. Không có người con trai để thay mình gánh vác việc nhà, sự vắng mặt của bà đồng nghĩa với việc mọi khó khăn sẽ dồn lên vai những người ở lại. Thấu hiểu điều đó, trước khi lên đường, bà tranh thủ làm hết những công việc đồng áng còn dang dở, dặn dò người thân từng việc nhỏ và hứa rằng dù ở đâu cũng sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để xứng đáng với niềm tin của gia đình.
Bước vào môi trường Thanh niên xung phong, Lương Thị Nền nhanh chóng làm quen với cuộc sống đầy gian khổ. Những cung đường chiến lược ngày đêm hứng chịu bom đạn cần được sửa chữa liên tục để bảo đảm cho các đoàn xe vận tải ra tiền tuyến. Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom, vận chuyển vật liệu, mở đường, cứu thương và bảo vệ mạch máu giao thông. Có những ngày bom vừa ngớt, cả đơn vị đã lao ra mặt đường, bất chấp khói bụi còn mù mịt và nguy cơ bom nổ chậm vẫn hiện hữu. Mỗi nhát cuốc, mỗi gánh đất đều được thực hiện trong cuộc chạy đua với thời gian, bởi phía sau là những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí đang chờ được tiếp tục hành quân.
Điều đặc biệt ở Lương Thị Nền là dù ở chiến trường, bà vẫn luôn hướng về gia đình. Mỗi khi có dịp gửi thư, bà thường hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, tình hình mùa màng và dặn dò mọi người giữ gìn sức khỏe. Những lá thư từ quê nhà kể về vụ mùa, về căn nhà nhỏ và những đổi thay của làng xóm trở thành nguồn động viên để bà vượt qua những ngày tháng gian nan. Trong trái tim của người nữ Thanh niên xung phong ấy, tình yêu gia đình và tình yêu Tổ quốc không tách rời nhau. Chính vì yêu quê hương, yêu những người thân đang chờ đợi phía sau, bà càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ để góp phần mang lại hòa bình.
Chiến tranh là những ngày liên tiếp đối mặt với hiểm nguy. Có những đêm cả đơn vị phải làm việc dưới ánh đèn được che kín, trong tiếng máy bay gầm rú và tiếng bom dội từ các sườn núi. Đất đá phủ kín quần áo, đôi bàn tay rớm máu vì cuốc xẻng, nhưng không ai rời vị trí. Lương Thị Nền luôn động viên đồng đội rằng chỉ cần con đường được thông, những người lính ngoài mặt trận sẽ có thêm cơ hội chiến đấu và trở về. Niềm tin giản dị ấy đã giúp bà cùng đồng đội vượt qua những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh.
Ngày hòa bình lập lại, Lương Thị Nền trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động bình dị trên chính mảnh đất mình đã từng rời đi. Những năm tháng trong lực lượng Thanh niên xung phong trở thành ký ức không thể phai mờ, nhắc bà về một thời tuổi trẻ sống hết mình vì đất nước. Đối với bà, điều đáng quý nhất không phải là những lời khen hay phần thưởng, mà là niềm hạnh phúc khi được chứng kiến quê hương hồi sinh, những cánh đồng xanh trở lại và tiếng cười trẻ thơ vang lên trên những con đường từng in dấu bom đạn.
Câu chuyện về Lương Thị Nền là hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh – những con người vừa mang trong mình tình yêu sâu nặng với gia đình, vừa sẵn sàng đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng. Họ không chỉ góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến mà còn để lại cho các thế hệ hôm nay bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng. Chính những người con gái bình dị ấy đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của một thời hoa lửa, để đất nước hôm nay được sống trong hòa bình và phát triển.



