THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN NINH
Ông Nguyễn Văn Ninh (sinh ngày 19/8/1957) đã tình nguyện lên đường nhập ngũ khi mới 17 tuổi, mang theo khát vọng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Trong khi thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, ông bị thương nặng và mất cả hai chân. Trở về đời thường với thương tật vĩnh viễn, ông vẫn kiên cường vượt qua nghịch cảnh, trở thành tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ. Cuộc đời ông là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh đã hiế

Nguyễn Văn Ninh sinh ngày 19 tháng 8 năm 1957, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn ngập trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông không có nhiều niềm vui trọn vẹn như bao đứa trẻ khác. Những câu chuyện về Tổ quốc, về những người lính nơi chiến trường đã sớm nuôi dưỡng trong ông khát vọng được cống hiến cho quê hương.
Tháng 2 năm 1975, khi mới bước sang tuổi mười bảy, Nguyễn Văn Ninh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được phân công công tác tại Tổng kho Long Bình, Biên Hòa, Đồng Nai. Đó là những ngày tháng lịch sử khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn cuối cùng. Người thanh niên trẻ tuổi nhanh chóng hòa mình vào môi trường quân đội, rèn luyện ý chí, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ.
Đất nước thống nhất, nhiều người trở về với gia đình, nhưng Nguyễn Văn Ninh vẫn tiếp tục ở lại quân ngũ, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội vượt qua biết bao khó khăn, gian khổ nơi rừng núi biên cương.
Tháng 12 năm 1979, trong chiến dịch bảo vệ biên giới phía Bắc, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ mở đường để các đoàn xe vận tải có thể vận chuyển đạn dược và nhu yếu phẩm phục vụ chiến đấu. Giữa núi rừng hiểm trở, Nguyễn Văn Ninh cùng đồng đội ngày đêm chặt cây, san lấp đường đi trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Trong một lần làm nhiệm vụ, tai nạn bất ngờ xảy ra. Ông bị thương rất nặng. Dù được đồng đội khẩn trương cứu chữa, nhưng hậu quả để lại vô cùng nghiệt ngã: ông mất cả hai chân. Khi ấy, người lính trẻ mới ngoài hai mươi tuổi, bao ước mơ và dự định của tuổi thanh xuân dường như bị bỏ lại nơi chiến trường.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Những ngày điều trị là khoảng thời gian đầy thử thách với hai lần phải cưa chân điều trị cho nhiễm trùng. Đau đớn về thể xác, mất mát về tinh thần tưởng như có thể quật ngã bất cứ ai. Nhưng Nguyễn Văn Ninh đã không đầu hàng số phận. Ông luôn tin rằng mình còn sống là còn có thể tiếp tục cống hiến cho gia đình và xã hội.
Tháng 5 năm 1981, sau hơn sáu năm gắn bó với quân ngũ, ông được đơn vị cho xuất ngũ với thương tật mất hai chân. Rời quân đội trong vòng tay yêu thương của đồng đội, ông mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Trở về đời thường, cuộc sống của người thương binh không hề dễ dàng. Mỗi bước đi đều phải đánh đổi bằng nghị lực phi thường. Thế nhưng, bằng phẩm chất của người lính, ông vẫn kiên cường vượt qua nghịch cảnh, xây dựng cuộc sống mới, trở thành tấm gương sáng về ý chí và nghị lực cho con cháu noi theo.
Ngày nay, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, Nguyễn Văn Ninh vẫn luôn tự hào về những năm tháng quân ngũ của mình. Những vết thương trên cơ thể không chỉ là dấu tích của chiến tranh mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao cả của một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Cuộc đời của ông là câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm và đức hy sinh. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước của người lính năm xưa vẫn luôn cháy sáng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, độc lập và những hy sinh thầm lặng của cha anh đi trước.



