Bài viết

Thời Hoa Lửa – Người Lính Trở Về Trong Ánh Bình Minh

Ninh Bình04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, vùng quê ven sông Lam chìm trong khói lửa chiến tranh. Những cánh đồng lúa đang thì con gái bị cày nát bởi hố bom, những mái nhà tranh đơn sơ nhiều lần đổ sập rồi lại được người dân dựng lên. Dẫu cuộc sống vô cùng gian khổ, ánh mắt của mọi người vẫn ánh lên niềm tin rằng đất nước sẽ có ngày hòa bình.

Nguyễn Văn Thành khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày nhập ngũ, anh là học sinh cuối cấp của trường huyện, nổi tiếng học giỏi và luôn mơ ước trở thành kỹ sư xây dựng để dựng những cây cầu nối liền hai bờ sông quê.

Ngày khoác ba lô lên đường, mẹ chỉ kịp nhét vào tay anh một chiếc khăn tay đã thêu dòng chữ nhỏ: "Bình an trở về."

Thành cẩn thận gấp chiếc khăn, đặt trong túi áo ngực, sát trái tim mình.

Sau nhiều tháng huấn luyện, Thành được phân công về một đơn vị công binh trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh không phải trực tiếp xung phong đánh trận mà là mở đường, sửa cầu và phá bom nổ chậm để các đoàn xe vận tải có thể đi qua.

Đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

Chỉ cần một sơ suất nhỏ, người công binh có thể mãi mãi nằm lại bên quả bom chưa kịp vô hiệu hóa.

Một đêm cuối thu, đơn vị nhận được tin khẩn.

Một quả bom lớn rơi ngay giữa cây cầu độc đạo bắc qua khe núi. Chỉ vài giờ nữa, đoàn xe chở thuốc men và lương thực sẽ đến.

Nếu cây cầu không được thông, hàng nghìn chiến sĩ ở tiền tuyến sẽ thiếu nguồn tiếp tế.

Đội trưởng nhìn mọi người rồi hỏi:

"Ai xung phong?"

Không một cánh tay nào chần chừ.

Cuối cùng, đội trưởng chọn Thành vì anh là người có nhiều kinh nghiệm xử lý bom từ trường.

Màn đêm bao phủ khu rừng.

Tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú từ xa.

Thành bò từng mét trên mặt cầu.

Quả bom nằm lặng lẽ dưới ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải đen.

Anh lau những giọt mồ hôi trên trán.

Bàn tay run nhẹ.

Không phải vì sợ chết.

Mà vì anh hiểu phía sau mình là cả đoàn xe đang chờ đợi.

Anh hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu tháo kíp nổ.

Từng thao tác phải thật chính xác.

Một phút...

Hai phút...

Năm phút...

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập.

Đúng lúc ấy, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện trên đầu.

Đội trưởng hét lớn:

"Rút xuống!"

Nhưng Thành không thể rời vị trí.

Nếu dừng lại giữa chừng, quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Anh tiếp tục làm việc.

Bom bắt đầu rơi xuống hai bên cánh rừng.

Đất đá bắn tung lên mặt cầu.

Mảnh bom sượt qua vai khiến máu thấm đỏ áo.

Thành nghiến chặt răng.

Đôi bàn tay vẫn không rời khỏi quả bom.

Vài giây sau...

Một tiếng "tách" nhỏ vang lên.

Kíp nổ đã được tháo thành công.

Thành ngã khuỵu xuống mặt cầu vì kiệt sức.

Ngay lúc ấy, đoàn xe đầu tiên cũng vừa đến.

Những chiếc xe chở đầy thuốc men nối nhau băng qua cây cầu an toàn.

Ít tháng sau, trong một lần sửa đường sau trận bom, Thành và đồng đội bất ngờ gặp một nhóm trẻ em bị mắc kẹt giữa khu vực cháy rừng.

Không suy nghĩ, anh lao vào biển khói.

Lần lượt từng em nhỏ được đưa ra ngoài.

Đến em cuối cùng, một thân cây đang cháy đổ xuống.

Thành dùng vai đẩy đứa bé ra khỏi vùng nguy hiểm.

Chính anh bị khúc gỗ đè lên người.

Đồng đội nhanh chóng cứu được anh, nhưng vết thương quá nặng.

Trước khi nhắm mắt, Thành lấy chiếc khăn tay của mẹ ra.

Anh mỉm cười rất nhẹ.

"Con... chưa kịp về... nhưng đất nước... nhất định sẽ hòa bình..."

Đó là những lời cuối cùng của người chiến sĩ trẻ.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con đường Trường Sơn năm xưa được mở rộng thành tuyến giao thông nối liền nhiều tỉnh thành.

Ngay bên cây cầu cũ, người dân dựng một tấm bia đá ghi tên những chiến sĩ công binh đã hy sinh.

Trong số đó có Nguyễn Văn Thành.

Nhiều năm sau, một kỹ sư trẻ đến khảo sát xây dựng cây cầu mới.

Ông lặng người khi đọc dòng chữ trên bia.

Đó chính là cậu bé năm xưa được Thành cứu khỏi đám cháy.

Ông đặt tay lên tấm bia đá, khẽ nói:

"Chú Thành, cháu đã trở thành kỹ sư như ước mơ của chú. Cây cầu này sẽ nối những bờ vui, để không ai còn phải chia cắt vì chiến tranh nữa."

Mặt trời dần lên sau dãy núi.

Ánh bình minh phủ vàng lên cây cầu mới.

Những cánh hoa phượng đỏ rơi nhẹ xuống dòng sông, như những ngọn lửa nhỏ đang kể lại câu chuyện về một thời bom đạn.

Đó là thời hoa lửa – nơi những con người bình dị đã trở thành anh hùng bằng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng. Họ có thể không trở về, nhưng những điều họ gìn giữ đã trở thành nền móng cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời Hoa Lửa – Người Lính Trở Về Trong Ánh Bình Minh | Câu chuyện thời hoa lửa