THỜI HOA LỬA – NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG LÒNG ĐỊCH Ở AN LỘC
Ở An Lộc năm xưa, nơi bom đạn dội xuống từng mái nhà, có những con người sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, nhưng vẫn lặng lẽ bám đất, bám dân, giữ từng nhịp thở của cách mạng trong lòng vùng địch tạm chiếm. Trung đội An ninh vũ trang thị xã An Lộc ra đời giữa những năm tháng ác liệt ấy. Họ không có chiến tuyến rõ ràng, không có chiến hào kiên cố. Chiến trường của họ là từng con hẻm, từng ấp chiến lược, từng ánh mắt nghi ngờ của kẻ thù. Và vũ khí của họ là trí tuệ, lòng quả cảm và niềm tin tuyệt đối vào cách mạng. Những người lính an ninh ấy sống hai cuộc đời. Ban ngày là dân thường, là người đi chợ, kẻ làm ruộng, người buôn bán. Ban đêm, họ hóa thành những chiến sĩ bí mật, len lỏi qua hàng rào kẽm gai, vượt qua chốt gác, mang theo tin tức, mệnh lệnh và cả niềm tin sống còn của phong trào. Có những chuyến công tác chỉ vừa chạm vào rìa ấp đã phải trả giá bằng máu. Cuối năm 1970, tổ công tác do Trung đội trưởng Nguyễn Văn Dậu chỉ huy bị địch phục kích khi đang xây dựng cơ sở ở Hưng Chiến. Tiếng mìn nổ xé rừng, rồi súng địch trút xuống dồn dập. Ba đồng chí ngã xuống giữa rừng sâu, thân thể bị kẻ thù vùi lấp trong giếng hoang. Nhưng giữa mưa đạn, người chỉ huy vẫn không rời nhiệm vụ, cố giữ vũ khí, đưa người bị thương rút về căn cứ. Những mất mát ấy không làm họ chùn bước. Bởi phía sau mỗi chuyến đi là sinh mệnh của phong trào, là sự sống còn của cả một vùng căn cứ. Và vì thế, họ lại tiếp tục đi. Nguyễn Văn Tha – một chiến sĩ khác của trung đội – từng bị thương gãy chân ngay giữa trận phục kích. Máu chảy, đạn nổ, nhưng anh vẫn bám trụ, đánh lạc hướng địch để đồng đội rút lui an toàn. Một mình giữa vòng vây, anh chịu đựng từng đợt pháo kích, từng lời dụ hàng qua loa của kẻ thù. Rồi anh sống sót, mang trên mình thương tật suốt đời, nhưng chưa một lần rời bỏ lý tưởng. Có người từng phải đi bộ hàng nghìn cây số vượt Trường Sơn để chữa trị vết thương. Có người trở về sau chiến tranh với cơ thể không còn lành lặn. Nhưng tất cả họ đều mang trong mình một điều không bao giờ mất: ký ức về những ngày “bám thắt lưng địch mà đánh”, về những lần đưa cán bộ vượt vòng vây, về những đêm giữ đất, giữ dân trong im lặng. An Lộc hôm nay đã bình yên. Những con đường từng in dấu bom đạn giờ đã sáng đèn. Nhưng dưới lớp bụi thời gian, ký ức về Trung đội An ninh vũ trang vẫn còn đó – như một phần không thể tách rời của lịch sử. Họ không chỉ là người lính. Họ là những người giữ lửa. Giữ lửa cách mạng trong lòng địch. Giữ lửa niềm tin giữa những ngày đen tối nhất. Và để rồi, ngọn lửa ấy cháy mãi trong ký ức của một thời hoa lửa không thể nào quên.



