Thời hoa lửa ở Tây Nguyên – Bên cạnh những cánh rừng thẳm
Bác Lê Thị Thông, sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1968, tham gia chiến trường Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị F530TT, bác giữ chức vụ CS và cấp bậc H2. Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là trận chiến tại đồi Bạch Đằng, nơi bác và đồng đội phải vượt qua vô vàn khó khăn để bảo vệ một cứ điểm quan trọng. Sau khi xuất ngũ vào năm 1974, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen vì đã thể hiện tinh thần quả cảm và tận tụy.
Trong một buổi chiều mưa nhẹ tại thôn Hạ Vũ 1, bác Thông bắt đầu kể lại những ngày tháng tham gia chiến đấu ở Tây Nguyên, nơi mà những cánh rừng thẳm và đất đai khô cằn đã chứng kiến bao cuộc chiến khốc liệt:
"Năm 1973, tôi và đơn vị F530TT được giao nhiệm vụ bảo vệ một cứ điểm quan trọng ở Tây Nguyên. Đêm đó, địch tấn công rất mạnh, chúng tôi bị bao vây từ nhiều phía. Pháo sáng chiếu rọi khắp bầu trời, khói lửa mịt mù. Dù rất mệt, tôi và các đồng đội vẫn kiên trì chiến đấu. Chúng tôi không thể để địch chiếm được cứ điểm này."
Bác Thông nhớ lại một khoảnh khắc đặc biệt trong trận chiến ấy: "Lúc đó, có một đồng đội trẻ bị thương nặng, nhưng chúng tôi không thể để cậu ấy lại. Mọi người đều mệt mỏi, nhưng trong hoàn cảnh ấy, tôi nghĩ chỉ có một cách duy nhất: đưa cậu ấy về phía an toàn. Mặc dù mọi thứ xung quanh đều đang sôi động với chiến sự, tôi cảm nhận sâu sắc rằng tình đồng đội là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất."
Khi tôi hỏi về điều gì khiến bác cảm thấy tự hào nhất, bác không ngần ngại trả lời: "Đó là cảm giác khi nhìn thấy chúng tôi vượt qua được cơn sóng dữ, bảo vệ được các đồng đội, và giữ vững được điểm chiến lược. Trong chiến tranh, chiến thắng không phải lúc nào cũng đo đếm bằng số lượng địch bị hạ, mà là tinh thần đồng đội và quyết tâm không bỏ cuộc."
Về sau, bác chia sẻ thêm: "Sau khi xuất ngũ vào năm 1974, tôi về lại thôn Hạ Vũ 1, nhưng những ký ức về chiến trường Tây Nguyên luôn theo tôi. Chúng tôi đã chiến đấu cho một lý tưởng, và không có gì quý giá hơn hòa bình ngày hôm nay."



