Bài viết

THỜI HOA LỬA- Phạm Thị Minh Hạnh DD11D

Đà Nẵng13/05/2026Phạm Thị Minh Hạnh (ĐH DD11D- Trường Đại học Kỹ Thuật Y - Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Năm đó, gió thổi qua làng mang theo mùi khói và những tin tức chẳng ai muốn nghe.

Ở cuối con đường đất, có một căn nhà nhỏ luôn sáng đèn mỗi tối. Người ta bảo, đó là nhà của Hương.

Hương hai mươi ba tuổi. Cô không đẹp rực rỡ, nhưng ánh mắt lúc nào cũng dịu như nước sông chiều.

Anh tên Quân. Trước ngày lên đường, anh chỉ kịp đứng ngoài hiên, nói vội:

“Đợi anh về, Hương nhé.”

Hương không trả lời. Cô chỉ gật đầu, tay siết chặt vạt áo.

Từ hôm đó, mỗi buổi tối, cô đều thắp một ngọn đèn dầu, đặt bên cửa sổ.

Như một thói quen.

Như một lời nhắc.

Những lá thư bắt đầu đến.

Không dài, không hoa mỹ.

“Ở đây lạnh, nhưng anh quen rồi.”

“Hôm nay hành quân qua rừng, anh nhớ mùi cơm em nấu.”

“Đợi anh về, anh sẽ trồng lại vườn trước nhà.”

Hương đọc từng dòng, rồi gấp lại cẩn thận. Cô không viết nhiều, chỉ đôi khi gửi một lá:

“Nhà vẫn vậy. Em vẫn đợi.”

Rồi một ngày, thư không đến nữa.

Một tuần.

Hai tuần.

Ngọn đèn vẫn sáng.

Ba tuần sau, người ta nói có trận đánh lớn.

Một buổi chiều, có người gõ cửa.

Hương ra mở. Người cán bộ đứng đó, tay cầm một phong bì.

Ông nói gì đó.

Hương không nghe rõ.

Cô chỉ thấy tiếng gió ù đi trong tai.

Ngọn đèn tối hôm đó vẫn được thắp.

Vẫn đặt đúng chỗ cũ.

Không ai nhắc, nhưng ai cũng biết.

Những năm sau, chiến tranh kết thúc.

Làng thay đổi.

Người ta xây nhà mới, kéo điện sáng trưng.

Chỉ có căn nhà cuối đường, mỗi tối vẫn có một ngọn đèn dầu nhỏ.

Hương không còn trẻ.

Nhưng cô vẫn ngồi bên cửa sổ.

Vẫn chờ.

Không phải vì tin chắc.

Mà vì cô chưa từng tắt ngọn đèn đó.

Người ta bảo:

Có những lời hứa không cần thực hiện.

Chỉ cần còn người giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn