THỜI HOA LỬA TRÊN ĐẤT HÒA HIỆP
“Đất mình nhỏ nhưng lòng mình phải lớn”

Trong hành trình dựng xây quê hương, phường Hòa Hiệp của Phú Yên hôm nay đã thay đổi rất nhiều. Những con đường thẳng tắp, những mái trường khang trang, những khu dân cư nhộn nhịp khiến người ta dễ quên rằng nơi đây từng trải qua một thời kỳ gian khó. Đó là thời kháng chiến chống Mỹ – thời mà người dân vẫn gọi bằng cái tên đầy tự hào: “Thời hoa lửa”.
Khi ấy, Hòa Hiệp còn hoang sơ, với ruộng muối bạt ngàn, rặng dừa nối nhau từ Bãi Ngà đến Bãi Xép. Dù bom đạn luôn rình rập, người dân vẫn kiên cường sống và chiến đấu. Trong số những người góp phần xây dựng phong trào ở địa phương, ông Lê Văn Chấn – trưởng đội du kích Hòa Hiệp, là người được nhắc nhớ nhiều nhất. Ông vốn là thợ chài, quen từng gò cát, từng con suối nhỏ. Khi giặc địch lập đồn, ông đã cùng bà con đào hầm, mở đường bí mật, dẫn đội du kích tránh được nhiều trận bao vây. Lời nói ông thường nhắc: “Đất mình nhỏ nhưng lòng mình phải lớn” đã trở thành phương châm cho nhiều thế hệ.
Bên cạnh ông là bà Huỳnh Thị Sen – nữ giao liên can trường. Bà từng băng qua rừng dừa trong đêm, mang theo lá thư mật giấu trong giỏ cá để chuyển cho lực lượng cách mạng. Có đêm mưa lớn, bà lội qua suối lạnh mà vẫn giữ được tài liệu nguyên vẹn. Người dân thương mến gọi bà là “Sen đường biển”, bởi nhiều lần bà đi dọc bờ cát đưa tin khẩn cấp cho căn cứ phía sau.
Không chỉ người lớn, thanh niên và trẻ nhỏ lúc ấy cũng góp sức. Có em bé được giao nhiệm vụ canh gác, gõ sỏi báo hiệu khi địch tuần tra. Có những gia đình đào hầm sau nhà, che kín bằng lá dừa để cất giấu lương thực. Dù cuộc sống khó khăn, nhưng tình làng nghĩa xóm luôn chặt chẽ. Ai có gì chia nấy: một giỏ khoai, nắm muối, bó rau… tất cả đều hướng về mục tiêu chung – giữ và bảo vệ quê hương.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đến ngày Phú Yên hoàn toàn giải phóng, người dân Hòa Hiệp tràn ra bờ biển hò reo, treo cờ trên những mái nhà tranh. Những người từng vào sinh ra tử trở về, lặng lẽ hòa vào cuộc sống bình thường. Không ai kể hết được bao hiểm nguy đã trải qua, nhưng ký ức về những ngày ấy vẫn còn trong từng con sóng, từng lối mòn cũ. Ngày nay, trên vùng đất đã đổi thay, nhiều thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, được học tập trong những ngôi trường sáng đẹp. Tại sân trường, bảng truyền thống ghi lại những tên người đã cống hiến cho quê hương. Mỗi lần đọc, các em học sinh không chỉ thấy đó là tên gọi mà còn là một phần lịch sử của nơi mình sinh sống.
“Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng những đóng góp âm thầm của người dân Hòa Hiệp vẫn tỏa sáng. Câu chuyện của ông Chấn, bà Sen và bao người dân bình dị khác chính là niềm tự hào để thế hệ hôm nay học tập. Nhờ họ mà Hòa Hiệp có một nền hòa bình bền vững, một tương lai rộng mở. Và hơn hết, lịch sử ấy nhắc nhở mỗi người rằng: Hòa bình hôm nay có được từ sự hy sinh của bao người năm xưa.



