THỜI HOA LỬA TRONG CUỘC CHIẾN BẢO VỆ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Đồng chí Lê Xuân Thi, sinh năm 1953, quê quán thôn Thừa Liệt, xã Hà Tây (Thanh Hải cũ), thành phố Hải Phòng, là người con tiêu biểu của quê hương giàu truyền thống cách mạng, đã sớm cống hiến sức lực và trí tuệ cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những địa danh đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Thành Cổ Quảng Trị là một trong những biểu tượng bất tử ấy. Mảnh đất nhỏ bé nằm bên dòng sông Thạch Hãn hiền hòa đã ghi dấu một thời hoa lửa oanh liệt, nơi hàng vạn người con ưu tú của Tổ quốc đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.
Mùa hè năm 1972, Thành Cổ Quảng Trị trở thành chiến trường khốc liệt bậc nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Suốt 81 ngày đêm, nơi đây phải hứng chịu lượng bom đạn khổng lồ từ không quân và pháo binh địch. Đất đá bị cày xới, thành quách gần như bị san phẳng, bầu trời đặc quánh khói lửa. Người ta từng ví rằng mỗi mét vuông Thành Cổ phải gánh chịu hàng trăm kilôgam bom đạn. Ranh giới giữa ngày và đêm, giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Dòng sông Thạch Hãn không chỉ là tuyến tiếp tế sinh tử mà còn là chứng nhân lịch sử. Biết bao người lính đã vượt sông trong mưa bom bão đạn để vào giữ Thành, và cũng có biết bao người đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông, hòa máu mình vào đất mẹ Quảng Trị, góp phần viết nên bản anh hùng ca bi tráng của dân tộc.
Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt ấy, hình ảnh người lính hiện lên thật cao đẹp và xúc động. Họ là những chàng trai tuổi đời còn rất trẻ, rời quê hương, gia đình để lên đường theo tiếng gọi non sông. Đời sống sinh hoạt của các chiến sĩ vô cùng gian khổ: ăn uống đạm bạc với gạo, lương khô, đôi khi chỉ có rau rừng, củ mì; việc nấu nướng phải dùng bếp Hoàng Cầm để tránh lộ khói giữa bom đạn. Chỗ ngủ nghỉ chủ yếu là hầm hào, công sự chật hẹp, ẩm thấp, được đào sâu dưới lòng đất để tránh pháo kích. Nước sạch và điều kiện vệ sinh vô cùng thiếu thốn, bệnh tật luôn rình rập. Ngoài giờ chiến đấu, người lính còn phải đào hầm, gia cố trận địa, cảnh giới, tiếp nhận tiếp tế, chăm sóc vũ khí. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao, giúp họ chia sẻ từng miếng ăn, động viên nhau vượt qua hiểm nguy.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Giữa mưa bom bão đạn, điều nâng đỡ người lính không chỉ là ý chí chiến đấu, mà còn là khát vọng cháy bỏng về hòa bình và niềm tin sắt son vào ngày toàn thắng. Mỗi người lính ra trận đều mang trong tim ước mong giản dị: đất nước sớm thống nhất, nhân dân được sống trong yên bình, không còn cảnh chia ly và tang tóc. Chính khát vọng ấy đã giúp họ vượt qua đói khát, thương tích và mất mát, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Họ tin rằng máu xương hôm nay sẽ nở hoa hòa bình ngày mai, rằng chiến thắng nhất định sẽ thuộc về dân tộc Việt Nam.
Trong số những người lính anh dũng ấy có ông Lê Xuân Thi, sinh năm 1953, một trong những cựu chiến binh tiêu biểu của thôn Thừa Liệt, xã Hà Tây (Thanh Hải cũ). Khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường nhập ngũ, tham gia lực lượng miền Bắc hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Ông thuộc đơn vị D7 – E102 – F308, đơn vị chủ lực trực tiếp chiến đấu tại mặt trận Thành Cổ, nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa” của cả nước trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Tại Thành Cổ Quảng Trị, ông Lê Xuân Thi cùng đồng đội đã trải qua những ngày tháng chiến đấu vô cùng gian nan. Đó là những đêm dài bám chốt trong hầm hào chật hẹp, những trận bom pháo dồn dập tưởng chừng không có hồi kết. Trong mưa bom bão đạn, ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, chia sẻ cho nhau từng giọt nước, từng miếng lương khô, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng chí, đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Sau nhiều năm chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc, đến năm 1976, ông Lê Xuân Thi may mắn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ, giữ trọn lời thề của người lính cách mạng và được trở về đoàn tụ với gia đình tại quê hương thôn Thừa Liệt. Sự trở về của ông là niềm vui lớn lao đối với gia đình và là niềm tự hào của quê hương, nơi đã có nhiều người con ưu tú lên đường bảo vệ đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về Thành Cổ Quảng Trị vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh năm xưa. Đầu năm 2025, ông Lê Xuân Thi vinh dự được Ban chấp hành hội chiến sĩ thành cổ Quảng Trị năm 1972 trao tặng Huân chương Chiến đấu . Đây là phần thưởng cao quý, ghi nhận những đóng góp, hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của ông trong sự nghiệp đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, đồng thời là niềm tự hào chung của thôn Thừa Liệt, xã Hà Tây và thế hệ hôm nay.
Sau nhiều năm chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc, đến năm 1976, ông Lê Xuân Thi may mắn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ, giữ trọn lời thề của người lính cách mạng và được trở về đoàn tụ với gia đình tại quê hương thôn Thừa Liệt. Sự trở về của ông là niềm vui lớn lao đối với gia đình và là niềm tự hào của quê hương, nơi đã có nhiều người con ưu tú lên đường bảo vệ đất nước.

Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Xuân Thi, người con của thôn Thừa Liệt, xã Hà Tây (Thanh Hải cũ), chính là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ – những con người đã viết nên lịch sử bằng chính máu xương và lòng trung thành với Tổ quốc.



