thời ký ức
Câu chuyện của bác Huỳnh Xuân Thành – Sinh năm 1948, thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Ở xã Bình Dương, nhiều người biết đến bác Huỳnh Xuân Thành là một người thương binh sống mẫu mực, chân chất và luôn hết lòng với bà con lối xóm. Ít ai biết rằng, đằng sau dáng người đã in dấu thời gian là cả một quãng đời tuổi trẻ gắn với chiến trường, với những tháng ngày gian khổ mà bác luôn xem là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.
Sinh năm 1948 trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, bác lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngay từ nhỏ, bác đã chứng kiến nhiều người con của quê hương lên đường làm nhiệm vụ, nhiều gia đình chịu cảnh chia ly vì bom đạn. Những điều ấy đã thôi thúc chàng thanh niên Huỳnh Xuân Thành sớm tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng.
Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị chiến đấu. Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày đầy thử thách. Đơn vị thường xuyên cơ động qua nhiều địa hình hiểm trở, vừa làm nhiệm vụ vừa bảo đảm an toàn cho lực lượng. Có những ngày hành quân liên tục từ sáng đến đêm, bữa cơm chỉ là vài nắm cơm vắt hay củ sắn luộc, nhưng không một ai nản chí.
Điều bác nhớ nhất là tình đồng đội. Trong những lúc gian khó, mọi người luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng chiếc áo mưa và cùng nhau vượt qua hiểm nguy. Với bác, chính tình cảm ấy đã tạo nên sức mạnh giúp những người lính giữ vững ý chí trong mọi hoàn cảnh.
Trong một trận chiến ác liệt, khi đang phối hợp cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ, bác bị mảnh đạn làm bị thương. Đồng đội đã khẩn trương đưa bác ra khỏi khu vực chiến đấu để cứu chữa. Sau thời gian điều trị, bác giữ được tính mạng nhưng mang trên mình thương tật suốt đời. Đối với bác, vết thương ấy không phải là điều để tự hào, mà là lời nhắc nhớ về những đồng đội đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương Bình Dương với niềm vui được đoàn tụ cùng gia đình. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều thiếu thốn, nhưng bác không cho phép mình lùi bước. Mang theo tinh thần của người lính, bác cần mẫn lao động, phát triển kinh tế gia đình, nuôi dạy con cháu và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương.
Điều đáng quý ở bác Huỳnh Xuân Thành là sự khiêm nhường. Mỗi khi được hỏi về những năm tháng chiến tranh, bác thường nói rằng mình chỉ làm tròn trách nhiệm của một người công dân đối với Tổ quốc.



