Anh hùng Lực lượng vũ trang

Thỏi thép giữa đồi E rực lửa – Câu chuyện về người lính pháo binh suốt đời chọn hai chữ “trung thành” làm lẽ sống

Thỏi thép giữa đồi E rực lửa – Câu chuyện về người lính pháo binh suốt đời chọn hai chữ “trung thành” làm lẽ sống

02/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thỏi thép giữa đồi E rực lửa – Câu chuyện về người lính pháo binh suốt đời chọn hai chữ “trung thành” làm lẽ sống

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, khi sương núi còn bảng lảng ngoài hiên, đoàn viên, thanh niên xã Sin Suối Hồ lặng người nghe kể về một con người mà cuộc đời tựa như một bản trường ca của lòng trung thành – Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phùng Văn Khầu.

Ông sinh năm 1929 tại xã Đức Hồng, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Mồ côi mẹ khi mới hơn một tháng tuổi, tuổi thơ cơ cực lớn lên nhờ xóm giềng, họ mạc và cách mạng cưu mang. Từ một đứa trẻ đi ở đợ kiếm từng bát cơm, ông trở thành liên lạc cho đoàn thể, rồi đầu năm 1946 nhập ngũ khi chưa tròn 17 tuổi. Mù chữ, làm anh nuôi, ông dùng những hòn sỏi ghi chép thay bút mực mà không sai sót, trung thực đến từng hạt gạo, từng cân muối.

Những năm tháng “mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non” đã tôi rèn nơi ông ý chí sắt đá. Ông tự học cách ngắm bắn qua nòng pháo, kiên trì cùng đồng đội kéo pháo vào rồi lại kéo pháo ra theo mệnh lệnh “quân lệnh như sơn” trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Và rồi, trên điểm cao đồi E – giữa mưa bom bão đạn – sự trung thành của người con dân tộc Nùng ấy được thử thách đến tận cùng. Đồng đội lần lượt hy sinh, trận địa ngập bùn và máu. Một mình bên khẩu pháo, thân thể thương tích, giọng khản đặc vì gọi tiếp viện, ông vẫn tự nạp đạn, tự ngắm bắn, siết cò từng phát tiêu diệt pháo và lô cốt địch. Khi trận đánh lắng xuống, ông gào khóc giữa chiến địa – tiếng khóc của một người lính mất đồng đội, nhưng cũng là lời thề trung thành được tôi thêm trong lửa đỏ.

Không chỉ ở Điện Biên, sau này tại Khe Sanh, Tà Cơn, giữa chiến trường khốc liệt, máy bay địch rải truyền đơn, dùng loa kêu gọi chiêu hàng với lời hứa tiền bạc, danh lợi. Ông chỉ lặng lẽ siết chặt tay súng. Với ông, đã chọn con đường cách mạng thì không có chỗ cho dao động.

Cuộc đời ông còn gắn với những lần vinh dự được gặp Hồ Chí Minh – vị Cha già dân tộc mà ông suốt đời học theo. Ngày 30-8-1969, từ chiến trường Quảng Trị, ông lặn lội ra Hà Nội dự Quốc khánh. Ông được vào thăm Bác khi Người đã hôn mê. Đứng bên giường Bác, người lính từng trải qua bao lửa đạn bỗng òa khóc, gọi hai tiếng “Bác ơi!” rồi ngất lịm. Hôm sau, khi tin Bác mất được công bố, ông lặng lẽ trở lại chiến trường, mang theo nỗi đau và lời hứa trung thành suốt đời.

Sau chiến tranh, ông công tác tại Trường Sĩ quan Pháo binh, tiếp tục sống giản dị, khiêm nhường. Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng được nhận một cách lặng lẽ như chính con người ông. Không đòi hỏi cho riêng mình dù chỉ một viên thuốc, một cây kim; không để lợi ích riêng chen vào con đường đã chọn.

Mười năm liền, sáng mùng 6 tháng Giêng, người anh hùng tóc bạc lại có mặt trước cổng Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trong bộ quân phục chỉnh tề. Ông đến để gặp gỡ sinh viên, kể chuyện, trao thưởng, khích lệ đạo học. Người từng mù chữ nay đứng giữa bia đá khắc tên hiền tài, như một minh chứng rằng học tập và trung thành với lý tưởng có thể làm nên mọi điều.

Ông ra đi thanh thản trên chiếc giường nhỏ, bên vợ con, như khép lại một cuộc đời đã trọn vẹn. Với ông, trung thành không phải khẩu hiệu, mà là mạch nguồn nuôi dưỡng cả cuộc đời – trung thành với Tổ quốc, với nhân dân, với đồng đội đã ngã xuống và với chính lương tâm mình.

Câu chuyện về người anh hùng ấy khép lại trong niềm xúc động của đoàn viên, thanh niên hôm nay. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng bài học về sự trung thành tuyệt đối vẫn còn nguyên giá trị.

Giữa cuộc sống hiện đại nhiều thử thách, mỗi người trẻ hiểu rằng: có thể không phải ai cũng đứng bên khẩu pháo giữa đồi lửa, nhưng ai cũng có thể giữ cho mình một “thỏi thép” trong tim – sống ngay thẳng, tận tụy và trung thành với con đường mình đã chọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn