Anh hùng Lực lượng vũ trang

THPT Nguyễn Thái Bình (10)

Ông Nguyễn Văn Hòa là người đàn ông dáng gầy, nước da sạm nắng, giọng nói chậm rãi và trầm. Mỗi khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ, đôi mắt ông ánh lên sự xúc động xen lẫn tự hào. Ông thường nói: “Có những ký ức dù đã qua nửa thế kỷ, nhưng vẫn cháy như hoa lửa trong tim.”

Tây Ninh17/05/2026Lê Minh Tân (THPT Nguyễn Thái Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đêm cuối mùa khô, trời tối đen như mực. Con sông nhỏ ở quê ông Hòa trở thành tuyến vận chuyển lương thực quan trọng. Đêm ấy, ông cùng một nhóm thanh niên gánh gạo vượt qua bến sông để tiếp tế cho bộ đội ở phía bên kia.

Gió thổi mạnh, mặt nước lấp lánh ánh sao. Mọi người đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền.

Bất chợt, từ xa vang lên tiếng động cơ. Ai cũng hiểu: nguy hiểm đang đến gần.

Cả nhóm lập tức tắt đèn, nằm sát xuống bờ cỏ. Không ai nói một lời, chỉ nghe tiếng tim mình đập gấp.

Một lát sau, bầu trời phía xa bừng sáng. Những chùm sáng đỏ rực xé màn đêm, rơi xuống như những bông hoa đang cháy. Ông Hòa kể rằng lúc ấy ông sợ đến run người, nhưng vẫn nghĩ:

“Nếu mình dừng lại, những người phía trước sẽ thiếu lương thực.”

Khi ánh sáng dịu đi, người đội trưởng khẽ nói:

“Đi tiếp.”

Cả nhóm đứng dậy, vai lại gánh nặng bao gạo. Họ bước nhanh hơn, dứt khoát hơn. Mỗi bước chân như mang theo niềm tin rằng phía trước là bình minh.

Khi chuyến hàng được chuyển giao an toàn, trời vừa hửng sáng. Ánh mặt trời đầu ngày chiếu xuống dòng sông, lấp lánh như hàng ngàn đốm lửa nhỏ.

Ông Hòa mỉm cười khi kể đến đây:

“Lúc đó tôi mới hiểu, hoa lửa không chỉ ở trên trời… mà ở trong lòng mỗi người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THPT Nguyễn Thái Bình (10) | Câu chuyện thời hoa lửa